Bạn
Vàng thân mến,
Cách nay độ chừng hơn một tháng, qua
Internet PTChâu có bật mí cho tôi biết DVVàng đang
in tập thơ và sẽ gởi bạn bè đọc
cho vui. Đọc cho vui
là 3 chữ mà Châu đă xài khi gởi sách tặng tôi
và qua 3 chữ đơn giản ấy tôi cảm
thấy dễ chịu và hiểu được
một phần nào ư nghĩa chân thật và tính khiêm
nhường của Châu. Cho nên có nhiều người
đồng ư với nhau rằng: Bạn bè
mà hiểu nhau th́ một vài chữ cũng dư
và đối với những ai không chung chia
được một chút ǵ, th́ dù cho có viết ngàn
lời cũng thiếu !
Hôm qua, bất chợt tôi nhận được
tập thơ, món quà văn nghệ bạn tặng tôi
nhắc nhớ khoảng thời gian dài 38 năm
trời kể từ ngày chúng ta ngồi chung Khóa 14.
Cũng với vài chữ ghi nơi trang đầu
" Tặng bạn Xưa để làm kỷ
niệm.". Ba chữ làm
kỷ niệm, khiến tôi xúc cảm về
những nét hiền ḥa và giản dị của
bạn ở những ngày xa xưa. Và cũng ngay nơi
trang đầu bạn đă dán thêm một tờ
giấy nhỏ, loại dùng để ghi nhớ vài
điều vắn tắt khi nghe điện thoại
hay cần lưu ư một điểm nào ở
một hồ sơ ǵ đó. Mẫu giấy với
vài chữ hỏi thăm nhau ngắn gọn: Xưa
ơi! Đang làm ǵ đó? Nhận được
tập thơ viết cho vài hàng nhé .- Nhớ! - Vàng.
Thú thật chỉ có mấy chữ ngắn
ngủi vậy thôi sao mà tự nhiên tôi có cảm tưởng
như vừa mới đọc những trang thư
thật dài, sau nhiều thập niên xa cách chưa
hề có dịp gặp lại nhau một lần. H́nh
như từ cuối năm 69, sau ngày ra trường
chúng ḿnh đâu có dịp thấy nhau, và sau 75 th́
coi như khó mà có cơ hội ngộ cố tri !!!
Hồi cuối năm 94 tôi có sang Hoa Kỳ một
lần, có gặp lại các bạn cùng Khóa: HHSơn,
NĐĐộ, KPHưng, LKThành, PTChâu, TĐMinh, ĐQTuệ, NHLượng,
BĐDanh, NĐTín, HVQuế, CMTâm, HCPhương, HVLợi,
LTŕnh, LQHùng .
Khi tôi trở về Úc rồi, ít lâu sau tôi mới
đọc Bản Tin, biết địa chỉ
bạn vàng; h́nh như chúng ta có trao đổi vài
thư rồi lại gián đoạn cho đến bây
giờ. Cũng may là hồi hai tuần trước tôi
lên nhà con gái tôi; tay trái ẵm thằng cháu
ngoại mới sanh, tay phải th́ check thư qua cái
Lap Top mà con gái tôi tâm lư đưa tới gần
để Ba nó quên mỏi tay chăng?! Thấy
bạn Vàng nhắn t́m địa chỉ để
gởi quà tặng, tôi đoán ngay là sẽ nhận
được tập thơ ! Nhưng
bên trên tôi nói là bất chợt là có
ư ngạc nhiên về thời gian quá nhanh chóng,
chứng tỏ tâm t́nh sốt sắng dành cho tôi
đă ưu tiên hơn mọi bận rộn, đa
đoan hằng ngày nơi mănh đất dung thân
bằng công việc chạy ăn từng bữa toát
mồ hôi.
Không phải đợi tới bạn căn dặn
tôi, đọc xong viết cho vài hàng ! - Tôi đọc
một mạch từ chiều cho đến tối
mới xong, xong rồi tôi mới nhớ, bao tử ḿnh
đă ngủ quên suốt thời gian tôi ngấu
nghiến đọc và dĩ nhiên bây giờ nó đă
thức giấc. Nhưng nó phải chờ tôi ra tay
ít nhứt một giờ nữa nó mới yên tâm lên
giường. Tối nay thằng bao tử tôi nó
nằm im, nhưng tôi th́ nhức nhối không sao ngũ
được. Tâm sự nặng nề của
bạn, khổ đau chồng chất sau năm 75,
Cha con ngăn cách đôi bờ ... Rồi lại
những suy tư ngổn
ngang, rối bời của bạn ở những trang
đầu và những trang cuối . Tất cả
đă công hăm tâm trí tôi một cách ráo riết và
mạnh bạo không thua ǵ một đêm nọ vào mùa
mưa năm 70, Quận tôi bị cả một
tiểu đoàn đặc công " sanh Bắc
tử Nam" tràn ngập và may cho tôi sáng ra tôi
vẫn c̣n sống sót ! So sánh về mặt căng
thẳng như thế th́ làm sao không viết cho
bạn để được nhẹ bớt cho tôi,
vừa để cho bạn thấy bạn bè vẫn
c̣n quanh ta, giữ cho chân cứng đá mềm, thong
dong cùng nhau xuống núi nhá ! Hăy nghe quanh đi, đâu
phải chỉ có một ḿnh bạn bơ vơ,
buồn mênh mông dịu vợi:
Nhật mộ hương
quan hà xứ thị ?
Yên ba giang thượng
sử nhân sầu.
Bạn Vàng ơi tôi về hưu non rồi! -
Mấy tuần nay hai chân của tôi cảm thấy hơi
ê ê, nằng nặng; nó nhắc cho tôi nhớ ḿnh
đă bước qua 6 bó , nên đă tri thiên mệnh
! Cho nên tôi nay ngồi lâu không được; khi năy
tôi tắt máy bước ra ngoài một chút cho đỡ.
Nhưng bước đi vài mươi bước tôi
lại quay vào ngồi mở máy viết tiếp. V́
trong đầu tôi hiện ra thật nhiều
chuyện, c̣n y nguyên như những ngày chúng ḿnh
bỡ ngỡ nhập Khóa, cho đến những năm
tháng cận kề thân mến nhau sau nầy.
Tôi nhớ bạn hay chạy chiếc xe "
Ếch Bà" màu xanh khá cũ. Lúc đó nội
nh́n vào chiếc xe thấy bạn cũng đă có
thớ hơn chúng tôi nhiều. Bạn có thói quen luôn
cạo râu nhẵn thín, nhưng vẫn thấy
những chân râu màu xanh thật rơ ràng. Nên chúng tôi
hay gọi lén là " Vàng
râu xanh" nhưng mà ngầm có ư
khác ! Chỉ là đùa thôi mà bạn!
H́nh như chúng tôi khá nhiều đứa biết,
tay bạn luôn cầm thuốc lá và 13 lá x̣e ra đều
chi ! Chứ kỳ thật chắc chẳng có mấy
đứa biết bạn là thi sĩ, mơ theo trăng
và ngủ bằng mùng mây! Chúng tôi c̣n hay gọi
bạn bằng một cái hỗn tên khác là: "
Vàng Dê" chắc bạn đă từng nghe qua, mà
không thấy bạn giận hờn ǵ ai, vẫn
cứ cười hề hề. Sự thật th́ khi
gọi là Vàng Dê, không phải do tính bạn hay dê mà
thành danh; nhưng v́ cái họ Dương của
bạn, mà chữ dương th́ có nghĩa đen là
con dê. Do đó mà thành Vàng Dê.
Trời ơi, ngày nay đọc thơ của
bạn mới biết bạn đă là thi sĩ từ cái
thủa chúng tôi chẳng có biết ǵ về văn
thơ cả. Tôi tự cảm thấy ḿnh thô
lỗ với một người có chất văn
nghệ, tao nhân, mặc khách như bạn thật là
đáng trách quá xá đi thôi. Nhưng bây giờ có
xin lỗi cũng là muộn, là thừa phải không
bạn Vàng ?!
Tuy biết là bạn không cần tôi hay bằng
hữu xin lỗi nầy nọ, nhưng tôi tự
thấy chính tôi sau khi biết được
những nét văn vẻ ưu ái của bạn, tôi
phải nói lại viết ra những suy tư,
những hiểu biết hiện thực và chân thành
về bạn: Một người bạn văn
nghệ, lặng lẽ, âm thầm, b́nh dị như
gió mát trăng thanh.
Tôi sẽ măi tiếc rằng, nếu trước kia
mà biết bạn có tên tuổi trong một thi đoàn,
nghĩa là bạn đă là thi sĩ
thứ thiệt, có thơ đăng báo đàng
hoàng th́ thế nào tôi cũng thọ giáo, học cho
được một bài thơ th́ chắc thế nào
cũng có một em ở đường Trần
Quốc Toản ban cho chút hương vị ái t́nh,
uổng ơi là uổng!
Thú thiệt tôi không biết ǵ về thơ cả,
tôi nhớ khi nhỏ trong lớp học tôi phải
đợi ông thầy nói : bài thơ hay quá! tôi
mới thấy hay thật. Nghĩa là tự một ḿnh
tôi không có phản ứng về thơ được,
cần có một người khác cho ư kiến xúc tác
vào tôi mới biết thơ hay, hay dở.
Bởi vậy, những ǵ tôi viết ra sau đây
về thơ của bạn Dương Quân là tôi
đă nghe xúc tác từ một người khác,
rất có khả năng, rất có uy tín và rất
ít khi chịu thổ lộ những cảm kiến
của ḿnh; thế mà khi xem thơ của bạn ta,
người ấy đă cho toa như vầy: "
Quả đúng khi tác giả cho biết thơ
của anh sáng tác do những xúc cảm tự nhiên, không
g̣ bó, không gượng ép; nhất là không đọa
đày thân xác ḿnh để có những bài thơ
thương vay, khóc mướn. Thơ của Dương
Quân như những ḍng nước ngọt , êm đềm
chảy qua những cánh đồng xanh tươi,
ruộng lúa ph́ nhiêu, bao la bát ngát của một
Hậu Giang hiền ḥa."
Bạn có kể một giai thoại về Cô Nữ
Kư giả và bài thơ mà bạn
đă trao cho cô ta. Tôi suy đoán sở dĩ
bạn gặp họa là v́ khi bạn đưa cho
cố ấy bài thơ có kèm theo nụ cười
cố hữu của bạn chứ ǵ ? - Chúng tôi
những người bạn, ba bốn năm trời
chung đụng nên chúng tôi hay méo mó, đôi lúc có
hơi xa sự thật, như chúng tôi hay nói :
Nụ cười của bạn lắm lúc hay dính mùi
x́ phé! Không biết cô kư thiệt ấy có nhận
xét như thế hay không?! mà đành đoạn
phang cho ông Công Cán Ủy Viên nhà ta một gậy , bây
giờ đọc thấy bạn vẫn c̣n ấm
ức " Cây Bút Thép" ( đoạn mở
ngoặc, trang 16.)
Khi tôi bước qua những trang thơ, tới bài
viết của bạn về Cô con gái đầu ḷng
tên An Xuyên, tôi phải ngừng lại nhiều
lần để nuốt vào những nghẹn ngào,
cảm động. Tôi tủi cho cháu nó, thương
cho thân phận tả tơi, rách nát của bạn;
của gia đ́nh, của hai cháu bé bỏng ở
những tháng năm sau 75. Chính tôi và đa số
bạn chúng ḿnh đều đă nếm mùi cay đắng,
nhiều ít mỗi người một hoàn cảnh
khốn khó khác nhau. Nhưng tôi nghĩ nếu có ai
cho rằng đă gánh chịu thật nhiều
thảm họa đi nữa, th́ chắc cũng
hiếm có người đă xuống đến
tận cùng đáy vực như bạn .
Có một điểm nhỏ, tôi xin mạn phép nêu
ra ở đây nếu có ǵ không hay, không phải xin
v́ t́nh bạn chân thật của chúng ta mà xí xóa
cho.
Trong bài viết cho cháu An Xuyên, có đoạn bạn
tin rằng : Con người sống trên trần
thế đều có mối tương quan hay ràng
buộc với nhau bằng Duyên
hay Nợ !
- Từ căn nguyên khởi điểm đó
bạn đă cho rằng: "Có
phải kiếp trước ba thiếu nợ con - nên
kiếp nầy con gặp ba để đ̣i
nợ?" ( nguyên văn cuối trang 158.)
Theo tôi nếu bạn có một niềm tin mănh
liệt về Duyên, Nợ; th́ bạn có thể
thử nghĩ ngược lại như vầy
sẽ thấy dễ chịu hơn chăng: V́ cháu
An Xuyên rất vẹn toàn về mọi mặt, như
một Tiên Nga xuống thế. Nếu An Xuyên là
chủ nợ th́ với nhiều đức hạnh
cao quí vốn có từ trong tâm tính, th́ cháu nó đâu
tha thiết ǵ về món nợ nhỏ mà bạn
đă vay từ tiền kiếp. Tôi nói món nợ
nhỏ là v́ cháu nó xuống chẳng có bao lâu th́
hết nợ.
Tôi vững tin là Cháu An Xuyên là con nợ, nên đă
là một Nàng Tiên rồi mà c̣n giáng trần là v́
nghĩa vụ phải trả của một con
nợ, hơn nữa cháu nó là người tốt
chắc chắn có thừa lương tâm, thừa nhân
cách; nên phải xuống trả nợ cho bạn.
Tôi chua xót với từng lời cay đắng,
ngậm ngùi của bạn ! Tôi không thể nào nói
lời ǵ chân lư để bạn thoát khỏi vùng
thương nhớ bao la tràn ngập của bạn dành
cho Cháu An Xuyên. Tuy nhiên nếu bạn cùng có một
suy nghĩ trùng hợp với tôi th́ bạn sẽ
thấy b́nh an, dễ chịu để cháu trở
về nơi miên viễn, không c̣n khổ lụy
của kiếp nhân sinh. Hăy tiễn cháu về
thế giới thần tiên v́ cháu làm xong nghĩa
vụ nhân gian. Mong cho bạn sớm t́m thấy b́nh
yên sau những mất mát quá nhiêu, quá bi ai, cùng
cực.
À mà, có phải An Xuyên là do cảm kích những ngày
tập sự dưới ấy chăng? - Bạn có
nhớ chuyến đi Cà Mau của tôi do Giáo Sư
VT kêu tôi xuống thăm các bạn để
biết sự t́nh, nhớ không?! Tôi th́ không quên
lần đó nào là ĐCĐắc, ĐTTrung, DVVàng , c̣n ai
nữa ?! Chuyện ǵ đó ở Ty Nông Nghiệp,
hay Ty Xă Hội, trong Ṭa Hành Chánh; tôi quên mất
rồi!
Sau cùng cho tôi nhắn thăm anh Trương Vĩ Trí,
không ngờ cũng ở Florida. Bài viết của
anh ấy rất cứng cựa, nội dung đơn
giản mà súc tích. Câu văn không thừa không
thiếu, văn phong nghe thật nhỏ nhẹ.
Lần đầu tiên đọc được
một bài viết quả thật xứng đáng
với những ǵ anh đă gặt hái được
từ một Dân Biểu ngay thẳng, một người
tù cải tạo được nhiều bạn bè
quí mến! - Chúc cả hai bạn đồng môn luôn
b́nh an và thật nhiều may mắn./-
Australia,
14 tháng 7, 2004