Cách đây
29 năm, cũng vào những ngày hè oi-ả như bây giờ nơi đất
khách, tôi đă tách ḿnh khỏi đám đông để trao đổi với
Thày vài câu trong Trại 'cải tạo' Làng Cô nhi Long Thành
năm 1975. Đó là lần cuối cùng tôi được nghe hai tiếng Thày
- Tṛ thân thương như dưới mái trường Trung-học!
Thày dạo ấy
gầy lắm và cặp mắt kính cố-hữu không che
đậy được
đôi mắt đăm-chiêu khi tôi hỏi Thày về việc "đổi tiền".
Thày chậm răi nói: "... đứng trên phương diện ngân-sách
kế-toán quốc gia mà nói, 'họ' chắc sẽ gặp nhiều
khó khăn hơn 'gia-đ́nh' của thày tṛ ḿnh ở Sàig̣n...
". Một ưu tư cá nhân nhỏ nhoi của tôi đă được trả
lời bằng những đại danh từ '...' khiến tôi không
khỏi giật ḿnh xấu hổ. Đó là lần cuối cùng tôi được
dạy một bài học và tiếc thay đấy cũng là bài học cuối
cùng!
Trong thế
giới thê lương của người tù cải tạo, Thày vẫn đứng đó
tŕu mến nh́n môn sinh, lặng lẽ hứng từng giọt nước,
ngạo-nghễ mỉm cười... Chúng tôi cũng c̣n đó, theo bước
chân thày trên con đường lao-lư, âm thầm chịu đựng và mơ ước
một ngày mai... Có ngờ đâu sau hơn một phần tư thế kỷ,
những môn đệ cùa thày ngày xưa, những cựu tù của thày
ngày trước đă phải khóc thày, xa cách một đại-dương!
Những bài
học vỡ ḷng về Kế toán, 'khiếm' nhiều hơn
'hữu', những
kinh nghiệm sống trao, chua sót nhiều hơn thăng hoa, ... tất
cả rồi cũng theo Thày về nơi miên viễn. Thế nhưng tôi, lúc
nào cũng vẫn c̣n nhớ tới vóc dáng hao gầy, ánh nh́n cương nghị
và hai tiếng thày-tṛ thiết-tha... của Thày.
Billings, MT July 24th, 2004