Ông Đạt nôn
nao hẳn lên khi hệ thống loa trên máy bay yêu
cầu hành khách sửa lại lưng ghế,
thắt giây an toàn v́ phi cơ sắp sửa đáp
xuống phi trường thành phố Hố Chí Minh.
Nh́n ra khung cửa kính hẹp cạnh chỗ
ngồi, ông thấy ḍng sông Sài G̣n với h́nh dáng
quen thuộc đang lững lờ uốn khúc trôi
thật b́nh thản như năm nào, những mái nhà
tranh lười biếng nép ḿnh dưới những
tàng cây ranh ŕ như đang say giấc ngủ trưa
trễ tràng giữa cái nắng chói chang, gắt gao.
Với cảnh trí thay đổi liên tục khi
máy bay đang lượn ṿng tṛn trên không phận
chung quanh phi trường để chuẩn bị
hạ cánh th́ ông Đạt thấy h́nh như Sài G̣n
ngày xưa của ông giờ đây nhiều
đường phố hơn, đông đúc hơn,
hào nhoáng hơn những ngày vào thời điểm
cuối tháng 4 năm 1975, ngày mà ông Đạt hốt
hoảng đưa gia đ́nh xuống một ghe
đánh cá tại Vùng Bốn để xuôi ra
biển rộng rồi lên chiến hạm Mỹ
đậu ngoài khơi và cuối cùng định cư
tại Mỹ. Sau gần
ba mươi năm xa quê hương đây là
lần đầu tiên ông về lại để làm
đám cưới cho cậu con trai với một cô
bạn ở Sài G̣n mà con ông đă quen sau nhiều
lần về Việt Nam du lịch.
Ông
Đạt từng tự hào là một người
ưu thời, mẫn thế, trên thông thiên văn, dưới
thạo địa lư, giữa đắc nhân tâm.
Chẳng thế mà từ một cậu học sinh
đậu vớt bằng Trung Học Đệ Nhất
Cấp sau bao lần theo đuổi cái bằng đó
liên tục trong nhiều năm, ông đă thức
thời chộp ngay cơ hội hiếm có để
t́nh nguyện vào học tại Liên Trường Vơ
Khoa Thủ Đức vào đầu thập niên 60
với ước mơ cái lon thiếu úy trên hai
cầu vai. Chả là v́ vào khoảng năm 1962 chính
quyền nền Đệ Nhất Cộng Ḥa muốn
chỉnh đốn an ninh tại các tỉnh quận
trên toàn quốc nên thành lập các tỉnh đoàn
Bảo An ở từng tỉnh. V́ thiếu sĩ quan
chỉ huy cho một lực lượng dự trù
sẽ lớn mạnh đó nên các thanh niên
được khuyến khích nhập ngũ với
điều kiện văn hoá tương đối
dễ dàng là chỉ cần Trung Học Đệ
Nhất Cấp thay v́ Tú Tài phần 1 và đặc
biệt sau khi thụ huấn xong sẽ được
mang liền lon Thiếu Úy chứ không chỉ là
Chuẩn Úy như bên Chủ Lực Quân. Để phân
biệt quân nhân ngành Bảo An với những quân
nhân khác, các Thiếu Úy Bảo An phải mang lon trên
hai cầu vai với một miếng nỉ nhỏ h́nh
chữ nhật mầu cứt ngựa làm nền, nên
người đương thời thường
gọi là "thiếu úy cứt ngựa". Dù
biết rơ quyền lợi lúc tốt nghiệp trước
khi t́nh nguyện nhập ngũ là tuy được
mang liền lon thiếu úy nhưng lại là thiếu
úy muôn năm, không bao giờ được lên lon
cả, nhưng ông Đạt vẫn hăng hái ra đi
v́ nghĩ rằng dù sao cũng vẫn là sĩ quan,
di chuyển th́ có quân xa không c̣n phải thường
xuyên đi bộ gần gẫy cẳng như
hiện giờ nữa, có quyền ḥ hết, chỉ
huy lính tráng, đôi khi c̣n được đánh
đập thuộc cấp ḅ lê, ḅ càng mà chẳng
ai dám cục cựa, phản đối ǵ cả như
ông đă nhiều lần chứng kiến khi đi
ngang qua những trại lính. Ông biết rơ với
sức học của ông, đậu được
cái bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp chỉ
là do "bà hú" mà thôi, không tóm liền thời
cơ này th́ khi bị động viên chỉ có nước
trở thành trung sĩ là cùng.
Sau
khi hóa thân thành "thiếu úy cứt ngựa"
ông được điều về tiểu khu Ninh
Thuận, ít lâu sau thượng cấp chỉ định
ông nắm một đại đội bảo an
với nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho thị
trấn Phan Rang. Do sự lanh lợi bẩm sinh, ông
đă biết cách cho những lính con nhà khá giả
ở nhà không phải đóng đồn, canh gác
cực khổ, để bù lại ông bỏ túi
trọn vẹn số lương của họ, đôi
khi c̣n được họ biếu xén thêm quà cáp vào
những dịp lễ lạc, sinh nhật hay năm
mới.... C̣n những người muốn tránh
hiểm nguy, bất trắc của đời lính mà
không rủng rỉnh tiền bạc nhưng chịu
khó luồn lụy th́ ông biến họ thành gia nhân,
thành thợ mộc, thợ nề hoặc các
loại thợ khác tùy nhu cầu. Những sản
phẩm hoặc công sức của loại lính
cậu này làm thành khi quy ra tiền ông tóm gọn.
Chẳng bao lâu ông khá ra thấy rơ. Được
một điểm là ông nh́n xa, trông rộng.
Những số tiền ông thâu từ lính kiểng, lính
cậu, lính thợ cùng những khoản phụ thu
khác như nhu yếu phẩm, hỏa thực trong
đại đội ông đều đem biếu xén
viên Tỉnh Đoàn Trưởng Bảo An của
tỉnh một cách hậu hĩnh. Ông cũng không quên
giao thiệp rất rộng răi, hào phóng với
những viên chức khác trong Tỉnh Đoàn. Do sự
ăn đều, chia ṣng này mà đại đội
của ông "cứ phải" giữ an ninh
ngoại ô của thành phố mà thôi chứ "không
được" luân phiên trấn giữ các địa
điểm xa xôi, hẻo lánh, bất an khác trên lănh
thổ tiểu khu như các đại đội
bảo an c̣n lại của tỉnh đoàn Ninh
Thuận.
Cho
đến khi ngành bảo an được coi như
một phần của chủ lực quân và đổi
tên là địa phương quân, th́ cái quy chế
quái ác "thiếu úy cứt ngựa muôn năm"
bị băi bỏ và những quân nhân này cũng
được lên cấp như mọi quân nhân khác
với những điều kiện giống hệt
nhau. Kể từ đó một chân trời mới sáng
rực mở ra trước mắt ông Đạt. Do
sống lâu lên lăo làng và cũng do luyện măi "bí
kíp" ăn chia ṣng phẳng nên "vơ công"
của ông trở nên thượng thừa, ít người
sánh kịp. Ông lên lon mau lẹ, trở thành
thiếu tá đầu tiên của khóa với
chức vụ Liên Đội Trưởng Địa Phương
Quân, một chức tương đương
với Tiểu Đoàn Trưởng bên bộ binh. Có
lẽ mồ mả tổ tiên ông Đạt táng đúng
hàm rồng nên liên đội của ông có nhiệm
vụ bảo vệ một khu trải rộng
gồm cả thành phố Phan Rang tới tận vùng
biển là nơi chôn nhau, cắt rốn của
đương kim Hoàng Đế đang trị v́
nền Đệ Nhị Cộng Ḥa. Đánh hơi
thấy thời cơ tốt đă tới ông càng ra
sức bành trướng hầu bao cũng như gia tăng
nhịp độ biếu xén và nhất là mở
rộng giới chức cần phải liên lạc,
đặc biệt ông cử hẳn một sĩ quan
trong bộ chỉ huy liên đội để
chỉ đảm trách một việc duy nhất là
la cà rà rẫm mọi nơi hầu tiếp xúc
với tất cả thân thuộc của Hoàng Đế,
nghe ngóng, ghi nhận rồi tŕnh ông mọi nhu
cầu, ư muốn của từng hoàng thân quốc thích
này dù ở bất cứ tuổi nào kể cả
những thân thuộc mà súng đại bác bắn cũng
không thể tới được. Ông muốn
tỏ rơ cho Quốc Vương biết ông là
một sĩ quan đa tài, đa năng hiếm có như
một viên đá quư đặc biệt của
tập thể quân đội, có thể dùng vào
bất cứ việc ǵ.
Sự
"cần mẫn" của ông được bù
đắp xứng đáng khi được "Trên"
ngó xuống ban cho chức Quận Trưởng
một quận trên vùng cao nguyên bạt ngàn những
loại gỗ quư. Tất cả những ngón
nghề đă đẩy ông lên ngôi đầu
quận ông lại mang ra dùng sau khi sửa lại chút
ít để phù hợp với địa phương,
với chức vụ. Không hiểu ông đă ra
tuyệt chiêu nào mà từ khi ông về trấn
nhậm th́ sau đó không lâu quận đang từ
một vùng mất an ninh, thường bị cộng
quân quấy rối, các trục lộ giao thông
phải cần hành quân mở đường th́
mới xử dụng được, lại trở
nên một quận an toàn, yên tĩnh nhất quân khu.
Ít lâu sau dư luận xầm x́ ông đang bị
điều tra v́ đă làm đại lư cung cấp
thuốc men, gạo cùng những nhu yếu phẩm khác
cho cộng quân, đổi lại phe bên kia đồng
ư tạm ngưng các hoạt động quân sự
trong vùng ông trách nhiệm, để tạo thành căn
cứ tiếp vận lớn cho cuộc chiến xâm
lăng của họ, hơn thế nữa đó cũng
là cách giúp ông làm vui ḷng thượng cấp
với t́nh trạng an ninh đă được văn
hồi dù là giả tạo để ông trị v́
quận này lâu hơn cộng thêm khoản lợi
tức kếch sù do việc tiếp tay với
giặc này mang đến và nhất là giảm
bớt sự chống đối của những người
thường ganh ghét sự thăng quan tiến
chức quá mau lẹ của ông.
Như
để hoá giải dư luận độc ác ngày
càng lan rộng về việc làm bất chính của
ông, thượng cấp đă gắn cho ông hai
mạc bạc. Bản thân ông cũng phải ngỡ
ngàng khi con đường làm quan của ông lại
thênh thang, rộng mở như vậy. Từ khi ra trường
tưởng là muôn năm mang lon thiếu úy không
ngờ nhờ thời thế chỉ trong ṿng mười
năm ông đă trở thành trung tá mặc dù chưa
hề trải qua một trận giao tranh nào cả và
đang giữ một chức vụ hái ra bạc.
Với cấp bậc mới cao sang hơn ông lại
càng ra sức hoàn chỉnh lại mạng lưới
cầu thân để tiến xa hơn nữa. Sau ba năm
mang lon trung tá coi sóc rừng gỗ quư, ông Đạt
được đề bạt lên làm tỉnh trưởng
một tỉnh lớn ở miền Nam trù phú. Câu phúc
bất trùng lai h́nh như không ứng nghiệm vào
cuộc đời ông v́ liền sau đó ông
được vinh thăng đại tá. Dù đă
dự tính trước đường đi nước
bước như vậy, nhưng chính ông cũng không
tưởng tượng cuộc đời ông
lại gặp may mắn một cách dễ dàng và mau
chóng đến thế.
Mồm
miệng nhanh nhẹn chuyên thưa gửi những
điều làm vừa ḷng thượng cấp, đầu
óc sắc bén, linh hoạt với những mưu chước
thần sầu quỷ khốc, chân tay nhuần
nhuyễn tung đỡ bốn phương tám hướng
đă đưa ông lên tuyệt đỉnh danh
vọng, quyền uy cùng phú quư. Giờ đây
ngồi xổm lên vựa lúa gạo miền Nam,
một điều ông chưa hề bao giờ dám mơ
ước tới, th́ Đại Tá Đạt thấy h́nh
như đời ông chỉ c̣n cần lễ nghĩa
nữa là toàn vẹn. V́ tỉnh thường tổ
chức các buổi tiệc tùng, và theo thói thời
thượng sau đó các ông bà lớn đều
thả hồn nhẩy nhót theo điệu nhạc,
quan đại tá ta lúc đó mới thấy ḿnh
dị hợm, quê mùa v́ cứ phải ngồi yên
một chỗ trong khi những người dưới
quyền sinh sát của ông đều du dương mùi
mẫn theo tiếng nhạc với các người
đẹp bởi v́ từ thuở cha sinh mẹ
đẻ ông có biết đến cái môn giải trí
đầy nghệ thuật này đâu. Thế là ông
cấp tốc cho vời một thầy dậy
nhẩy tận Sài G̣n xuống ở hẳn dưới
dinh tỉnh làm gia sư cho ông trong hai tháng liên
tiếp để ông tập tành múa may với đời
hầu chứng tỏ ta đây cũng là một người
văn minh như ai.
Sau
đó th́ ông hầu như không c̣n ngồi đồng
một chỗ mỗi khi nhạc trổi lên như trước
nữa mà mọi người đều thấy ông
thường loi choi trên sàn nhẩy với cái
mặt vác lên ra điều hănh diện là ta cũng
biết khiêu vũ. Thế mà nhiều người
xấu miệng vẫn th́ thầm với nhau là ông
nhẩy theo "điệu rà ḿn". Chả là v́
mới tập c̣n ngượng ngập nên chỉ
sợ đạp trúng chân người đẹp do
đó thay v́ theo đúng bài bản đă học là
phải lướt chân trên sàn nhẩy, th́ quan ta
lại dơ chân cao lên rỗi mới hạ
xuống, đứng ngoài nh́n vào thấy giống
hệt bước chân của những quân nhân
cẩn thận thường phải nhấc lên lúc
đi rà ḿn, coi thật chướng mắt làm
giới thưởng ngoạn v́ sợ bóng gió oai
lệnh của ngài tỉnh trưởng nên chỉ dám
nhếch mép cười mỉa. Thế mà quan lớn
cứ tưởng mọi người cười tán
đồng và nể phục ông nên càng ra sức làm
tṛ hề không công.
Từ
trước đến giờ làm việc toàn
chỗ thâm sâu cùng cốc, lúc nào cũng mải lo
nghĩ đến việc t́m cách tiến xa hơn
nữa trên con đường lợi danh nên sau khi
"lo việc nước" là quan đại tá
mệt phờ người chỉ c̣n biết lui
về dinh vui cùng người vợ quê mùa, chất
phác, đă chia sẻ cuộc sống khó khăn,
cực nhọc với ông từ thuở ông c̣n thi
rớt lên rớt xuống bằng Trung Học Đệ
Nhất Cấp, cùng với hai con, một trai, một
gái vừa đến tuổi đi học. Giờ
đây giữa chốn phồn hoa đô hội
với ánh đèn thị thành sáng rực, với
những người đẹp tha thướt,
mỹ miều, luôn liếc mắt đưa t́nh
mỗi khi cần chữ kư của ngài tỉnh trưởng
về một dịch vụ mua bán, đấu
thầu cung cấp th́ quan ta mới thấy ăn cơm
nhà măi nó trở thành vừa nhàm chán lại vừa
không xứng đáng với địa vị,
quyền uy, thế lực nghiêng trời, lệch
đất của ông. Ông đă từng huyênh hoang
tuyên bố trên cơi đời này ông chỉ sợ và
nể có mỗi một người đó là Hoàng Đế
nước Nam, ngoài ra ông chả coi ai ra ǵ ngay
cả Thượng Đế. Do đó ông Đạt
bắt đầu ít lui về dinh nghỉ ngơi c̣n
"ma ăn cỗ" ở đâu th́ chỉ có
cận thần mới biết được mà thôi.
Quan
Đại Tá tận hưởng quyền cao chức
trọng tại xứ sở lúa gạo không tới
một năm th́ những người anh em trong
rừng mà ngày xưa ông đă cung cấp. lúa
gạo, thuốc men và những thứ cần
thiết khác cùng thỏa thuận ngầm không phá
nhau đă mon men về tận Thủ Đô Sài G̣n sau
khi chiếm trọn miền Trung trong một thời
gian kỷ lục. Bộ óc thông thái nhậy bén
với thời cuộc lại một lần nữa
giúp ông kịp thoát hiểm với đầy đủ
gia đ́nh cùng toàn bộ của cải tích lũy
được trong suốt thời gian ông ăn trên,
ngồi trốc trong cuộc chiến chống
Cộng. Qua đến Mỹ với tài sản
kếch sù mang theo ông đă mua nhà cửa, xe cộ,
cơ sở kinh doanh. Từ từ ông làm chủ
nhiều cây xăng, đại lư bán xe cũ lẫn
nhiều chung cư và nhà riêng cho mướn. H́nh như
thân ông cư ở mệnh tài lộc. Lợi
tức do việc kinh doanh mang đến chưa
kể tiền bạc đem theo vẫn c̣n rủng
rỉnh lại tiếp tục ngập tràn các trương
mục ngân hàng của ông. Ông xuất ra một
số tiền cho vợ và con gái làm chủ một
số tiệm nails, cho con trai trông coi một bar rượu
cùng một sân chơi bowling v́ ông biết khả năng
trí tuệ con trai ông cũng không khá ǵ hơn ông trên
bước đường học vấn, hơn
nữa tại xứ sở tự do này th́ lại càng
khó học hành hơn nên mới t́m hai h́nh thức
kinh doanh mà ông cho là hợp với sở thích
của cậu con trai lăng tử này. Sau đó th́ ông
hoàn toàn phó thác vợ con cho trời đất
đưa đẩy chẳng hề ngó ngàng ǵ đến
họ. Ông mướn người để điều
hành việc làm ăn c̣n ông dùng th́ giờ rong chơi,
ngao du sơn thủy, tằng tịu với những
người đàn bà ham tiền y hệt một người
độc thân chính hiệu ăn chơi đàng
điếm như một thói quen đă ăn sâu vào
lục phủ ngũ tạng mà ông chót tiêm nhiễm
khi làm quan đầu tỉnh ngày xưa.
Lâu
nay ông rất thèm khát về những thú vui với
những cô gái trẻ đẹp lại thật
rẻ ở Việt Nam nếu so với giá cả bên
này mà ông biết được qua lời bạn bè
cũng như sự tường thuật của chính
đứa con trai đă thường xuyên du lịch
Việt Nam. Ông đă nhiều lần định
về để hưởng thụ trước khi
xuôi tay nhắm mắt v́ hiện ông đă qua
lứa tuổi 60 mà lại có quá nhiều tiền.
Tuy vậy ông vẫn chưa dám v́ sợ bị làm
khó dễ khi về lại v́ dù ǵ th́ ông cũng
đă là quan đầu tỉnh không ít th́ nhiều
cũng có "nợ máu với nhân dân". Nhưng
cuối cùng không dằn nỗi sự ham muốn ngày
càng dâng cao trong ḷng ông đă quyết định
trở về sau khi hỏi thăm kỹ càng các viên
chức ṭa đại sứ Việt Cộng ở
tận Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn và được
sự bảo đảm của những người
này khi đă chi đẹp cho họ những món
tiền không nhỏ cùng kư sổ vàng để
đóng góp hào sảng vào quỹ "xây dựng quê
hương" và được cấp giấy
chứng nhận "Việt Kiều Yêu Nước".
Về lại Việt Nam làm đám cưới cho con
trai, một lư do rất chính đáng, lành mạnh cùng
hợp lư là một chiêu bài tốt đă che
khuất ư định khuất tất chỉ
muốn hưởng thụ thân xác của những cô
gái c̣n nhỏ tuổi do đủ mọi hoàn
cảnh khó khăn phải bán thân nuôi miệng giúp
ông đỡ ngượng ngùng với những người
chỉ trích chuyến đi này.
Ông
cảm thấy thật tự tin và kiêu hănh với
tấm bùa hộ mạng "Việt Kiều Yêu Nước"
thủ sẵn trong túi áo khi rời khỏi máy bay
để tiến vào khu soát giấy thông hành cùng
những thủ tục khác tại phi trường Tân
Sơn Nhất. Sau khi đă rải đều, chi
đẹp khi đi qua từng cửa ngơ kiểm soát,
ông kiêu kỳ bước ngoài nơi có nhiều người
đứng lố nhố, hỗn độn, la hét,
chèo kéo, giành giựt để kiếm khách đi xe
về thành phố. Ông dự định về ăn
chơi cho thật thoải mái nên về trước
ngày con trai lấy vợ tới gần một tháng
trời và cũng chẳng cho thân thuộc nào hay
biết ǵ cả. Sau một lúc vật lộn
với đám đông cuối cùng ông cũng ngự
lên được một chiếc taxi với máy
lạnh mát rượi trực chỉ trung tâm Sài G̣n.
Ông cảm thấy hài ḷng với sự lễ phép,
ngoan ngoăn của viên tài xế này, một điều
thưa, hai điều bẩm làm ông cảm thấy
quan trọng hẳn lên, chẳng bù với ở
Mỹ, dù rằng tại nơi cư ngụ đó
ông tham gia gia đủ mọi hội đoàn từ
hội cựu quân nhân, cựu sinh viên sĩ quan
Thủ Đức, cho tới cao niên lẫn cộng
đồng mà h́nh như chẳng ai nể trọng
hoặc kính phục ông cả dù rằng ông nắm
chức vụ rất quan trọng tại các hội
là chức cố vấn cùng đóng góp rất
nhiều vào niên liễm và những dịp đặc
biệt gây quỹ cho một công việc ích lợi
nào đó. H́nh như mọi người đều
biết "thành tích" lẫy lừng thời xưa
của ông nên trong các phiên họp nội bộ
họ chẳng bao giờ để ông có cơ
hội phát biểu ư kiến cả. Họ miễn cưỡng
để tên ông vào v́ ông vẫn nổi tiếng là
một mạnh thường quân, sẵn sàng dốc
hầu bao khi trong các dịp lễ lạc ông
được giới thiệu là Đại Tá
Tỉnh Trưởng để ông có dịp đứng
lên vẫy vẫy tay chào "đồng bào"
trong giây lát cho mọi người biết ông quan
lớn anh minh ngày nào vẫn c̣n hiện diện trên
cơi đời này. Hào quang le lói ngày xưa chỉ
vụt lóe sáng trong phút giây ngắn ngủi đó thôi,
sau đó mọi người đều nh́n ông
với ánh mắt dửng dưng chứ không
phải xun xoe, săn đón, luôn luôn đoán trước
ư nghĩ của ông để nói đưa đẩy
theo cho vừa ḷng ông như người lái taxi bây
giờ mặc dù số tiền ông dự định
cho người này chỉ là muối bỏ biển
nếu so với số tiền ông đă chi cho các
hội đoàn ở Mỹ.
Có
lần h́nh như ông nghĩ ḿnh vẫn c̣n là đại
tá tỉnh trưởng le lói ngày nào nên bực ḿnh
trước cái nh́n thay v́ khúm núm, qụy lụy như
người tái xế taxi bây giờ mà lại
tỏ ra có vẻ thách thức hỗn xược
của viên thủ quỹ một hội đoàn khi
ông góp tiền vào việc cứu trợ thuyền nhân
chỉ v́ ông đă quẳng số tiền đóng góp
xuống bàn trước mặt người thủ
quỹ này thay v́ đưa tận tay người
đó. Với thói quen về việc đánh lính thường
xuyên ngày xưa dù đă xẩy ra cách đây
gần ba mươi năm nhưng đă ăn sâu vào
tim óc ông, khó gột rửa được và cũng
trở thành bản chất cố hữu của quan
ta như một phường đá cá lăn dưa
chính hiệu, kể cả các sĩ quan nhất là
những người có bằng cấp cao đă
phải nhập ngũ v́ bị động viên
thời chiến lại càng bị ông đấm
đá nhiều hơn v́ để tỏ uy quyền
tối thượng đối với những người
đă "ngu xuẩn" lại học cao hơn ông
hoặc đă thiếu thức thời lại "dám"
không đồng ư với ông về một điểm
nào đó, ông bèn quát tháo viên thủ quỹ:
-
Mày láo, dám nh́n ông kiểu đó, ông đánh vỡ
mặt mày ra bây giờ.
Ông
bỗng hoảng hồn v́ từ trước đến
giờ quân nhân nào vô phúc bị ông hỏi thăm
th́ chỉ có nước đứng yên chịu
trận những cái đấm đá như mưa vào
người kèm theo những câu chửi rủa
tục tằn chứ chưa bao giờ ông bị
phản ứng ngược như khi viên thủ
quỹ này cũng sừng sộ dậy dỗ
lại ông liền sau đó:
-
Này hăy bỏ cái thói du côn, du kề ngày xưa đi
nhé. Ông tưởng xứ sở này vẫn cho phép
ông tác yêu tác quái như ngày trước đó
hả và nhất là người ta cũng đứng
yên để cho ông hành hạ à. Hơn nữa hăy
nh́n kỹ lại mái tóc đă điểm sương,
hai má núng nính mỡ cùng cái thùng nước lèo
nằm ch́nh ́nh trên bụng đi trước khi ông
định dở tṛ hạ cấp đó. Bây
giờ nếu ông muốn, tôi chấp ông đấm
đá trước ba cái, sau đó tôi mới trả
đ̣n. Nào, hăy ra tay đi c̣n chờ đợi ǵ
nữa hỡi ông quan lớn chuyên ỷ thế
hiếp đáp thuộc cấp và dân lành.
Giật
ḿnh khi thấy người đó rùn ḿnh xuống
thấp để thủ thế và cũng run sợ
khi chợt nhớ ra đang chọc giận một
đai đen thái cực đạo, đồng
thời nhớ lại ông cũng chỉ là một công
dân b́nh thường tại xứ tạm dung này như
hàng trăm ngàn người khác và nhất là thân
thể ông lại quá tŕ trệ, ph́ nộn v́
chỉ ngồi một chỗ hưởng thụ, không
quen với hoạt động chân tay th́ làm sao mà
đánh đấm với ai nên ông đành phải
miễn cưỡng giả lả làm lành với viên
thủ quỹ đó và tự nhủ sẽ cố
tập để quên đi cái thói quen vũ phu côn
đồ chuyên lấy lon lá xưa cũ cùng thế
lực để hăm hại, đánh đập
những người không chịu xu nịnh về hùa
với ông hoặc "chót dại" mà hơn ông
về một phương diện nào đó như
học vấn chẳng hạn hầu đỡ
gặp phải cảnh nhục nhă, bẽ bàng như
bữa nay.
Quang
cảnh trên đường xe chạy qua khác xa ngày
trước nên nhiều chỗ ông nhận không ra.
Đường phố rộng lớn hơn, nhà
cửa nhiều hơn và cao hơn tuy có vẻ
lộn xộn. Xe cộ đa số là xe gắn máy
đan kín đường làm nhiều lúc ông
phải thót tim lại v́ tưởng đụng nhau
đến nơi mặc dù ông không hề lái.
Chợt xe chạy qua một dinh thự lớn
nằm bên tay mặt trên đường Công Lư ngày
trước làm ông ngùi ngùi nhớ lại cảnh cũ
người xưa. Ông cố nhớ lại chỗ
thường vào dinh lớn này để tŕnh
diện, ton hót, đưa đẩy, điếu
đóm cùng nhận chỉ thị riêng của Hoàng
Đế nước Nam, người đă ban ơn
xuống cho đời ông mát mày, mát mặt. Nếu
nói về mặt vật chất th́ có lẽ bây
giờ ông sung sướng, thoải mái hơn ngày xưa
v́ tiền bạc vẫn vô ào ào, hưởng
thụ lại có phần thoải mái hơn với
mức sống cao tại Mỹ, hơn nữa ông không
phải lo nghĩ ǵ để bảo vệ ghế
ngồi cũng kiếm mưu chước hầu ngoi
lên cao hơn nữa, nhưng ông vẫn thấy ngùi
ngùi như tiếc rẻ đến những ngày huy
hoàng xa xưa v́ ông luôn luôn có những kẻ
nịnh bợ theo hầu sát bên ḿnh khi thấy ông
như một vua con quyền uy ngất trời,
gần như tiền trảm hậu tấu. Có
một lần khi đă chuếnh choáng với men rượu
ông đă lè nhè hănh diện nhắc lại cho
những người trong bàn tiệc rơ thành tích có
một không hai vào thời ông làm tỉnh trưởng
là khi thấy viên biện lư địa phương
bắt đầu nhúng mũi vào việc điều
tra về sự làm ăn không hợp pháp của các
đại bài gạo trong tỉnh dưới sự
chỉ đạo của ông th́ quan Đại Tá
Tỉnh Trưởng thâm sâu, lắm mưu mô
xảo quyệt cùng được sự hậu
thuẫn tuyệt đối của "bề trên"
đă cho cận thần bỏ nhỏ viên biện lư
đó là Tỉnh không bảo đảm an ninh cho cá
nhân ông ta nếu không rời khỏi tỉnh trong ṿng
24 tiếng đồng hồ. Khi thấy lính tráng
với súng ống tua tủa được điều
động trấn giữ khắp nơi trong
tỉnh với những hàng rào kẽm gai bao quanh
mọi chỗ trọng yếu, và nhất là với
lệnh thiết quân luật được áp
dụng trong toàn tỉnh từ chập tối cho
tới rạng sáng ngày hôm sau th́ viên biện lư
ngựa non háu đá này mới biết ḿnh đă
dại dột đụng phải ổ kiến
lửa nên hoảng hồn bỏ trốn ngay về Sài
G̣n mà không cần phải đợi đến khi
ân hạn mưa móc 24 tiếng đồng hồ mà
quan ta đă rộng răi ban phát trôi qua. Măi hơn hai
tuần lễ sau bộ Tư Pháp mới cử
một biện lư khác tới thay thế. Quan đại
tá ta c̣n tiếp tục làm áp lực như để
dằn mặt người biện lư mới cùng
những người khác để người
biện lư trước kia đă chót dại mà quá hăng
say với công vụ không đúng chỗ này sau đó
chỉ ngồi chơi sơi nước ở bộ
Tư Pháp chứ không c̣n được cử
giữ chức vụ ǵ cả. Để chấm
dứt câu chuyện này, ông c̣n vênh mặt lên mà
bồi thêm câu:
-
Đụng vào moa th́ chỉ có chết.
Mọi
người trong bàn tiệc nghe xong chỉ c̣n
biết ngao ngán lắc đầu nh́n nhau như
thầm bảo: "Có những quan lớn như
thế này th́ mất nước là đúng quá
rồi, chẳng oan tí nào cả."
Nhưng
Đại Tá Đạt không đủ th́ giờ để
tiếc rẻ thêm về quá khứ "oai hùng"
đó v́ xe đă ngừng trước khách sạn
Riverside, một khách sạn khoảng khoát, bề
thế chiếm trọn một khu đường ngó
ra bến Bạch Đằng và nằm xéo tượng
Đức Trần Hưng Đạo, không xa Bộ Tư
Lệnh Hải Quân thời xưa là mấy. Ông tṛn
mắt ngạc nhiên với vẻ bề ngoài tân
thời, đẹp đẽ, cao ngất của khách
sạn mới xây cất này, một chi nhánh của
công ty khách sạn Marriott bên Mỹ. Ông sững
sờ không tưởng tượng được
lại có một kiến trúc tân kỳ lộng
lẫy tại một nước Cộng Sản như
vậy. Sau khi được tiền thưởng
hậu hĩ, viên tài xế taxi đă cúi rạp người
xuống gần như phủ phục trước ông
đồng thời hai tay kính cẩn dâng lên ông
tấm thiệp in tên hăng xe cùng số điện
thoại để ông nhớ gọi mỗi khi
cần di chuyển. Ông vẫy vẫy tay như
tự bằng ḷng với điều đă thi ân
rồi theo nhân viên khách sạn với đồng
phục trắng toát thắt nơ đen đang
đẩy hành lư của ông vào phía trong.
Ông
Đạt choáng ngộp với cảnh trang hoàng
lộng lẫy của khách sạn mới này. Các nhân
viên tiếp khách phần đông là nữ, tươi
như hoa, xinh như mộng, tha thướt trong
đồng phục áo dài mầu xanh da trời
với huy hiệu gồm hai chữ R, viết tắt
của Renaissance Riverside, tên chính thức khách
sạn, đan chéo nhau ở trên ngực phải.
Tất cả đều trẻ đẹp, ăn nói
thật hoạt bát với nụ cười duyên dáng
luôn nở trên môi, đặc biệt rất lễ
phép luôn thưa gửi . Sau khi xong thủ tục ghi tên
ông theo một nữ nhân viên khác hướng
dẫn lên pḥng. Trước khi đóng cửa pḥng
và đi ra ngoài để trả lại sự riêng
tư cho khách, cô tiếp viên đă nhắn nhủ
với giọng thật êm ái rót vào tai:
-
Em tên Huyền Mi. Cần ǵ ông cứ nhấn chuông
ở đầu giường, em sẽ tới ngay.
Ông
thẫn thờ nh́n theo người đẹp. Lúc c̣n
làm tỉnh trưởng ngày trước ông có
dịp trăng hoa với nhiều nữ nhân khác
nhau, nhưng chưa bao giờ ông được
thấy một người với dáng dấp thon
thả, bề ngoài bắt mắt và thái độ
lẳng lơ, mời gọi như vậy. Không
kịp nghĩ ngợi như sợ người đẹp
biến mất, ông vội thả lời thăm ḍ:
- Mới tới đây sau một chuyến bay dài,
lại thay đổi giờ giấc nên tôi cảm
thấy mệt mỏi, vậy cô có cách nào giúp tôi
hồi phục lại sức khỏe được
không
Nh́n
người khách lớn tuổi một lúc như
để ḍ ư rồi người đẹp
Huyền Mi mới dịu dàng từ tốn trả
lời:
- Với em bây giờ th́ chưa được v́
đang trong giờ làm việc, phải hướng
dẫn khách lên pḥng. Ngày mai đến phiên em
nghỉ hàng tuần trong hai ngày liền, nếu ông
không chê, em sẽ tiếp ông tại chỗ khác. C̣n
bây giờ nếu ông cần, em sẽ gọi mấy
cô chuyên "mát xa" đến phục vụ cho
ông. Các cô ấy cũng đẹp lắm và c̣n
chiều chuộng ông đủ mọi thứ.
Tưởng
người đẹp hoăn binh khéo ông Đạt
ngẩn người đồng thời tâm tư
trở nên lâng lâng, mê mẩn trước sắc
đẹp quyến rũ, thân h́nh khiêu gợi, ánh
mắt đa t́nh và nụ cười có vẻ
hứa hẹn. Tâm lư thông thường của người
đời cái ǵ hơi kho khó một chút th́ lại
càng kích thích hơn, mời gọi hơn. Ông Đạt
cũng đang ở trạng thái này nên nôn nóng
cố chèo kéo thêm:
- Cô nói vậy chứ hướng dẫn khách lên
xuống th́ người khác làm cũng được,
tôi thấy ở dưới đó c̣n nhiều cô
đứng đấy lắm mà, vả lại
thấy cô dịu dàng, dễ mến nên tôi muốn
được chính cô săn sóc cơ, chứ c̣n
gọi người khác th́ nói làm ǵ.
Thấy
khách có lẽ hiểu chưa hết ư của ḿnh nên
Huyền Mi nói thêm:
- Em nói thật đấy. Nghề chính của em là
tiếp viên đưa khách lên xuống như ông
đă thấy đó. Em hưởng lương
của khách sạn cùng "tiền bo" của khách.
C̣n đi với khách là do cảm t́nh riêng nhưng
phải ở chỗ khác. Ở đây có một
đội ngũ riêng biệt chuyên phục vụ
mọi yêu cầu của khách. Nếu em làm riêng cho
ông ở đây chẳng may bị bắt th́ sẽ
gặp khó khăn với công an ngay v́ vi phạm quy
định. Thấy ông đàng hoàng tử tế em
cũng có cảm t́nh lắm đấy chứ, nhưng
mà đă được sắp xếp ở vị
trí nào th́ làm việc nấy ông ạ, không lẫn
lộn được đâu.
Vẫn
tươi cười, Huyền Mi nhỏ nhẹ
tiếp như một thủ tục thường làm
đối với tất cả các khách khác:
- Giờ ông đă rơ rồi chứ. Đây là số
điện thoại của em. Kể từ 10 giờ
sáng mai bất cứ lúc nào ông gọi, em cũng
sẵn sàng đến với ông, nhưng em nhắc
lại không phải ở khách sạn này đâu. Bây
giờ th́ em gọi một cô đến để
"tươi mát" cho ông nhé.
Tự
nhiên ông Đạt làm mẽ như để lấy ḷng
người đẹp:
- Tôi chỉ thích cô thôi. Nếu bữa nay chưa
được th́ để dành đến ngày mai
vậy. Giờ th́ tôi đi tắm và ngủ bù
một giấc cho khỏe người cái đă.
Đến
gần chiều tối, khi đă tạm qua cơn
mệt của chuyến bay sau một giấc ngủ,
ông lật xem những tờ hướng dẫn du
lịch để trên bàn nhỏ đầu giường.
Ông Đạt ghi lại vài địa chỉ cần
thiết cho cuộc vui buổi tối hôm nay: nhà hàng
với những món ăn ông ưa thích, "karaoké
gia đ́nh" nơi ông vẫn thắc mắc
về nghĩa chữ gia đ́nh khi xe taxi chở ông
về đây đă chạy ngang qua vài chỗ đó
và nhất là những chỗ ăn chơi quen
thuộc ngày xưa đến nay vẫn c̣n, nơi mà
thỉnh thoảng những thương gia Hoa kiều
mời ông đến du hư để hy vọng ông
sẽ ban phát cho họ những dịch vụ béo
bở sau đó. Khi trở về lại khách sạn
vào lúc quá nửa đêm ông cảm thấy thật
hài ḷng, thỏa măn với tất cả những
thứ mà ông đă được hưởng trong
đêm đầu tiên trở lại quê hương
sau gần ba mươi năm chạy trốn. Đặc
biệt tại tiệm karaoke trên đường Công
Lư cũ, một kiều nữ có lẽ c̣n trẻ hơn
con gái ông đă tận t́nh phục vụ trong
một pḥng nhỏ với đầy đủ máy móc
để hát ḥ và những dĩa hát đầy
những bản nhạc vàng thuở trước.
Trong pḥng riêng chỉ có máy làm nhiệm vụ đàn
hát mà thôi chứ đôi nam nữ c̣n bận
chuyện khác, đâu có rỗi hơi mà phí phạm
th́ giờ cùng sức khỏe mà rống lên
những câu hát ḥ ỡm ờ, vô tích sự đó.
Tại đây bồi bàn tự động mang nguyên
một két "bia ngoại" vào pḥng mà không
hề hỏi ông Đạt uống loại ǵ và
cần bao nhiêu chai, ông cũng không buồn phản
đối v́ nghĩ rầng có lẽ là luật chơi
tại đây vả lại ông chẳng muốn
họ coi thường ḿnh không phải là dân chơi
đúng điệu. Khi được hỏi đến
ư nghĩa chữ gia đ́nh khi ghép vào sau chữ
karaoke ở phía ngoài tiệm, kiều nữ ta bèn cười
sằng sặc trả lời:
- Th́ cũng như anh với em đây đang làm
chuyện của một gia đ́nh chứ c̣n ǵ
nữa mà hỏi. Ngớ ngẩn đến thế là
cùng.
Nhớ
lại chuyện đó ông chợt ngu ngơ cười
v́ có lẽ đây là lần đầu tiên một
người dám tỏ ư chê bai ông ngay trước
mặt, nhưng rồi ông cũng vui vẻ bỏ qua
v́ trong ḷng đang tràn ngập niềm vui với hoan
lạc ông đă tận hưởng. Chứ như
ngày xưa mà nói cái giọng móc họng này chỉ
có nước chết với ông thôi, ông tự nghĩ.
Đă nhiều lần trong những phiên họp hàng
tuần các ty sở trưởng cùng vài sĩ quan
cao cấp của tiểu khu, ông đă hếch
mặt lên mà khinh thường việc học hành cùng
kiến thức thu thập ở trường
học. Theo ông các bằng cấp đều vất
đi hết bằng chứng là ông chẳng có cái
bằng ǵ cả mà vẫn nắm đầu vô
số cử nhân, cao học, kỹ sư, bác sĩ....,
những loại người này khi vui ông cho mát
mặt th́ mới được hưởng,
bằng không lúc giận lên ông bắt đắng
cay th́ cũng phải chịu mà thôi. Ông lại
giở tṛ tốt lành của bà Tú Đễ mà khuyên
mọi người hăy noi gương ông mà sống
theo thời thế th́ mới khá được.
Mọi người trong pḥng họp chỉ c̣n nước
chua chát mà ngậm bồ ḥn làm ngọt khi vô phúc
phải phục vụ dưới quyền của
một quái vật đă "rách giời rơi
xuống" chỉ nhờ khéo chạy chọt,
luồn lách vào thời buổi nhiễu nhương
đảo điên để leo lên đỉnh cao
quyền lực.
Ông
thầm tiếc rẻ đă không về lại
Việt Nam sớm hơn, lúc tuổi đời chưa
quá cao như bây giờ, lúc đó thể lực c̣n
xung măn th́ niềm vui cùng sự thoải mái
được nhân lên nhiều hơn. Ông lên pḥng
riêng, bước ra ngoài lan can. Gió sông Sài G̣n về
đêm lộng mát lùa tới làm ông bớt cơn
ngật ngừ do những chai "bia ngoại"
mang lại. Những đèn trên thương
thuyền đang đậu tại bến thắp sáng
bờ sông trông giống như hội hoa đăng.
Ngoài những quán lớn viền quanh bờ sông
vẫn c̣n có những gánh hàng rong bán đủ
thứ hàng ăn lặt vặt phù hợp cho
những túi tiền khiêm tốn với ngọn đèn
dầu nhỏ treo ở đầu gánh, ánh đèn
leo lét đong đưa theo gió trông xa như đàn
đom đóm lập lờ đang bay kiếm ăn
trong đêm. Tao nhân, mặc khách vẫn c̣n rủ
rỉ chúi đầu vào nhau tâm t́nh trên những
ghế đá hoặc cùng ăn khuya với nhau.
Tự
nhiên ông Đạt buông ra tiếng cười thỏa
thích khi nhớ lại thời kỳ c̣n là sinh viên sĩ
quan Thủ Đức ngày nào, trên những ghế đá
đó thỉnh thoảng trong những lần về
phép, không có đến một chỗ để
đi chơi, không có nhà quen nào để thăm
viếng, ông vẫn đơn độc đến
đó chỉ để chỉ ngồi suông ngắm
cảnh sông nước bao la để tạm quên
đi nỗi sầu cô quạnh chứ chẳng dám
gọi ăn món ǵ cả v́ lương hướng
sinh viên quân trường có là bao, vợ ở dưới
quê, vả lại c̣n sống hoàn toàn nhờ vào cha
mẹ với gia cảnh cũng chẳng sung túc ǵ nên
chàng Đạt lúc bấy giờ phải chắt chiu bóp
bụng nhịn thèm. Vậy mà giờ đây chỉ
vài chục năm sau ông Đạt lại đang ở
tại một nơi sang trọng nhất Sài G̣n,
thừa sức mua bất cứ một thứ ǵ trên
cơi đời này.
Cơn
thỏa măn về việc đổi đời và
sự ră rời của thân thể sau khi phung phí
sức lực vừa qua đă kéo ông vào một
giấc ngủ thật say. Trong cơn mộng ông
thấy người đẹp Huyền Mi đang
bồng bềnh cùng ông bơi thuyền vui chơi
gần một con thác lớn, bỗng Huyền Mi bay lên
cao rồi dùng cái bơi chèo đập vào đầu
ông khiến ông văng ra ngoài thuyền và bị thác
lũ cuốn trôi xuống tận chân thác. Ông kinh hoàng
thét lên và tỉnh dậy. Lúc đó đă gần trưa,
ánh nắng đang rực rỡ nhẩy múa bên ngoài,
trong pḥng rộng sang trọng vẫn yên tĩnh và mát
rượi. Uể oải ông đứng dậy làm
thủ tục vệ sinh thường ngày, thay
quần áo và lên lầu thượng của khách
sạn để dùng điểm tâm miễn phí v́
đă được tính gồm vào giá mướn
pḥng.
Trong
lúc chờ đợi món ăn dọn ra, ông Đạt
ngó mông lung và nhận thấy nhà hàng khá lớn và
trang trí thật trang nhă, lịch sự không khác ǵ
những nơi sang trọng mà ông đă từng
đặt chân tới. Chung quanh nhà hàng đều lát
kính trong suốt lại nằm tầng trên cùng
của một ṭa nhà cao ngất, nên ông Đạt
đă thấy được toàn cảnh Sài G̣n
đang ngoan ngoăn nép ḿnh dưới chân ông.
Những tiếng động của xe cộ di
chuyển, của mọi thứ sinh hoạt phía dưới
tạo nên tiếng ŕ rào, mơ hồ dâng lên làm ông
tưởng như lời thầm th́ mời gọi
của một người t́nh đang chờ đợi,
đôi lúc ông Đạt lại nghe như lời than thân,
trách phận của một người bị
phụ bạc mà lâu nay ông đă hững hờ
bỏ quên không đoái hoài đến. Ḍng sông Sài
G̣n vẫn b́nh thản lững lờ trôi phía dưới,
thỉnh thoảng hắt lên ánh mặt trời loang
loáng phản chiếu từ mặt nước do
những mái chèo khua lên nơi các con đ̣ nhỏ
đang ngược xuôi ḍng nước đục
ngầu, khiến cho con sông mang một vẻ nhẫn
nhục, chịu đựng. Hai tháp chuông cao vút
của Vương Cung Thánh Đường vẫn
sừng sững vươn cao từ xa như thách
đố mọi thay đổi của thời
cuộc đồng thời như tỏa rộng
một sự chở che độ lượng, vô
bờ bến cho thế nhân, khiến ông chợt
cảm thấy hối hận đă từ lâu không
đi xem lễ hàng tuần, một thứ cảm giác
mà h́nh như từ lúc bắt đầu khôn
lớn ông chưa bao giờ có. Ông chợt ngẩn
người nhớ lại là đă xin vào đạo
kể từ khi lănh chức tỉnh trưởng như
để chứng minh sự trung thành tuyệt đối
với Hoàng Đế khi được diễm phúc có
cùng một tôn giáo với người. Sau đó th́
ông chăm chỉ đi xem lễ mỗi cuối
tuần cùng những ngày lễ trọng cho đến
khi sang xứ Cờ Hoa th́ ông đă lờ hẳn
đi v́ thấy chuyện này chẳng c̣n cần
thiết nữa.
Bỗng
một mùi hương thơm ngát ùa vào khứu giác
ông làm mờ nhạt hẳn tháp chuông nhà thờ
trong đầu óc, khiến ông quên hẳn cảm giác
tội lỗi v́ bỏ đạo mới len lén chen
vào tâm tư. Quay người lại ông Đạt
thấy một thiếu nữ c̣n trẻ, hai mắt
thật sáng trên khuôn mặt tương đối
xinh sắn với hàm răng trắng đều
đang tươi cười mang đến chỗ
ông ngồi tô phở nóng nghi ngút khói mà ông đă
gọi lúc năy. Sau khi nhẹ nhàng đặt món ăn
xuống bàn, người hầu bàn khẽ nghiêng người
hỏi nhỏ ông thật lễ phép:
-
Thưa ông cần thêm ǵ không ạ?
Ông
bỗng sững sờ thầm nghĩ : "Quái
lạ, người đẹp ở đâu ra mà
nhiều đến thế này" Bưng phở thôi
mà cũng đẹp ác liệt, mà lại c̣n
trẻ nữa, đúng "gu của ta rồi đó".
Tự nhiên ông ú ớ, một điều hiếm
khi xẩy đến v́ ông rất bản lĩnh và
quá quen thuộc trong việc trai gái:
-
Thôi... để lát nữa... cần ǵ tôi sẽ
gọi em sau.
Ông
chẳng hề ngượng ngùng dùng chữ em, dù ông
biết tuổi cô này chỉ ngang con gái ông là cùng.
V́ thèm muốn người đẹp bưng phở
này nên thỉnh thoảng ông vẫn quay đầu ngược
xuôi để nh́n lén khiến ông đă vài lần
gắp phở cả vào mũi. Vừa ăn ông
vừa liên tưởng đến lời nhắn
nhủ của Huyền Mi. Ông cảm thấy như mê
mẩn với thành phố này, mới tới đây
từ trưa hôm qua và cũng chẳng đi đâu
nhiều mà đă gặp quá nhiều người
đẹp, ai cũng có một vẻ hấp dẫn,
quyến rũ riêng biệt làm ông ngẩn người.
Ăn xong ông gọi điện thoại cho Huyền
Mi và nàng cho giờ cùng điểm hẹn. Xuống
tới tầng dưới cùng, ông bỗng ngại
ngùng khi thấy ánh nắng chói chang đang thiêu
đốt sự vật bên ngoài cửa kính rộng
của khách sạn. Nh́n đồng hồ ông
thấy vẫn c̣n khoảng một tiếng đồng
nữa mới tới giờ hẹn Huyền Mi nên ông
tiến tới bộ sa lông ở pḥng khách ngồi
như để chờ cơn nắng bớt oi
nồng. Đảo mắt chung quanh bỗng chợt
thấy hàng chữ sáng lớn Renaissance Massage đang
nhấp nháy phía trong cùng như ân cần mời
gọi. V́ háo hức muốn khám phá liền thành
phố Sài G̣n về đêm ngay khi mới tới nên
tối hôm qua ông quên hẳn nơi chốn này. Ṭ ṃ
ông bước tới. Lại một người
đẹp mời ông tiến vào pḥng khách rộng
phía trong mát lạnh với ánh đèn mờ ảo và
đưa ông đến an tọa trên ghế da
rộng thật thoải mái. Ông bỗng choáng
ngợp khi thấy hàng chục cô gái trẻ đẹp
đang ngồi theo hàng ghế dài phía trước
mặt và nh́n ông cười mỉm như để
mong ông lựa họ. Các cô thay v́ mặc quần áo
lại chỉ quấn chung quanh người những
mảnh vải mỏng đủ mầu sắc. Ánh
đèn mờ hắt ra từ vách phía sau dẫy
ghế như lột trần thân thể các cô trước
cái nh́n háu đói của ông Đạt. Ông mê mẩn
tưởng như đang lạc vào chốn thiên
thai, có lẽ Lưu Nguyễn lỡ bước vào
chốn Đào Nguyên ngày xưa cũng chưa được
diễm phúc như ông bây giờ. Ngày trước
những đêm nhất dạ đế vương
mà các "Chú Ba" thỉnh thoảng mời ông
đến dự cũng chưa hề có khung
cảnh mờ ảo, huyền bí và hấp dẫn
tuyệt vời như lúc này. Ông lấy tay lựa
một ly rượu mạnh trên khay một nữ
tiếp viên mới mang đến trước
mặt ông. Chậm răi nhấm nháp chất lỏng
cay cay như để tăng thêm sự thèm muốn
và cũng để có chút th́ giờ dơi mắt
lựa một cô thật ưng ư giữa rừng người
đẹp đang bầy hàng trước mặt. Cô
nào cũng có vẻ đa t́nh, mơn mởn mời
gọi khiến ông hơi bối rối, cuối cùng
ông cũng chọn được một cô mà ông
nghĩ là trẻ nhất đám v́ ông chỉ thích gái
non mà thôi. Thế rồi y như trong tuần trăng
mật của đôi uyên ương yêu nhau mặn
nồng, thắm thiết, người đẹp
"mát xa" đă dùng hết tuyệt kỷ
của nghề nghiệp để mang đến cho
ông Đạt những giây phút mê ly, cuồng điên,
ngây ngất, quên hẳn đất trời và
nhất là chẳng c̣n nhớ ǵ đến cuộc
ḥ hẹn với Huyền Mi.
Ông
trở về lại pḥng riêng khi cảm thấy không
c̣n sức mà lết đi đâu được
nữa. Trong khi ngâm ḿnh nơi bồn nước nóng
để đỡ mệt ông Đạt mới
chợt nhớ đến việc lỗi hẹn
vừa rồi. Lúc khẩn khoản điện
thoại cho Huyền Mi để xin người đẹp
một cái hẹn khác vào ngày hôm sau, ông tả oán
trên đường đi đến chỗ hẹn
với cô đă gặp một người mà ông
từng chịu ơn nghĩa rất nặng lúc trước
nên chẳng đặng đừng ông phải
về thăm gia đ́nh ân nhân đó rồi
cuối cùng mời cả nhà người này đi
ăn. Niềm vui sướng khi được người
đẹp tin lời nói quanh và lại cho một cái
hẹn khác vào sáng kế tiếp đă d́u ông vào
giấc ngủ như để chuẩn bị cho
một cuộc vui mới đầy hứa hẹn.
Sáng
hôm đó Huyền Mi đến với ông trong
bộ đầm kiểu cách mầu tím nhạt, tóc
bới cao để lộ gáy trắng ngần.
Vẻ tươi mát và diễm lệ hiện rơ trên
nhân dáng Huyền Mi hơn là lúc nàng c̣n khoác bộ
đồng phục của khách sạn trên người.
Người đẹp h́nh như có vẻ e ấp,
thẹn thùng khi sánh vai với ông trên phố phường,
không biết v́ mặc cảm chênh lệch tuổi tác
hay v́ muốn đóng vai con nhà lành để mồi
chài một Việt kiều hảo ngọt lớn
tuổi này. Ông Đạt không ngại ngần nắm
tay Huyền Mi và dịu dàng d́u nàng dạo những
phố chính của Sài G̣n như một cặp t́nh
nhân chính hiệu. Với cách ăn nói nhỏ
nhẹ, mềm mỏng, khôn khéo, với cách trả
lời luôn làm ông vui ḷng, và nhất là với dáng
dấp làm ra vẻ thùy mị, đoan trang, ông Đạt
cảm thấy thật là bằng ḷng với người
đẹp này và trở nên yêu đời như
thuở c̣n trai trẻ. Hai người đưa nhau
tới những nơi mà trai thanh, gái lịch từ
thời xưa và cả bây giờ thường lui
tới như để khoe với thiên hạ ḿnh
đang ngập tràn hạnh phúc với t́nh yêu
lớn trong đời. Hết tiệm kem, quán cà phê,
nhà hàng sang trọng ông Đạt đều d́u người
đẹp vào để ăn, uống, nghe nhạc
nhẹ hầu tạm nghỉ chân lúc hơi mệt
sau khi đi bộ một quăng dài. Sau khi dùng xong cơm
trưa, ông Đạt đưa Huyền Mi vào một
khách sạn khác và người đẹp đă
đáp ứng tất cả những điều ông
mong muốn.
Ông
Đạt thấy h́nh như có một sợi dây vô h́nh
nào đó đă kết chặt đời ông
với Huyền Mi. Nh́n nàng ông chợt liên tưởng
đến một người t́nh đến với
ông vào những tháng cuối cùng của đời làm
tỉnh trưởng. Từ điệu bộ nũng
nịu đến cách thức chiều chuộng trong
việc gối chăn của Huyền Mi ông thấy
đâu đây phảng phất bóng dáng người
t́nh năm xưa.
Ông
nhớ lại qua môi giới, một góa phụ c̣n
trẻ đẹp dă dâng hiến ông nhiều thứ
từ tiền bạc đến cả xác thân
nồng nàn, nóng bỏng của nàng chỉ để
mong ông kư thuận cho nàng một hồ sơ xin phép
xây cất và khai thác rạp hát tại địa phương
ông trấn nhậm, cái hồ sơ mà trước
đó không lâu ông đă kư văn thư thông báo
việc từ chối cấp giấy phép theo đề
nghị của các nhân viên phụ trách vấn đề
liên hệ v́ thiếu nhiều điều kiện
chiếu theo thể lệ hiện hành. Như lạc
vào mê hồn trận của nghệ thuật ái ân
cao siêu và những quà cáp tuôn như mưa rào vào người
ông từ người nữ chủ nhân một
rạp hát sắp mở, ông đă không ngần
ngại xé rào, bất chấp luật lệ, không
cần đến những tờ tŕnh của
thuộc cấp đúng theo nguyên tắc hành chánh mà
đă ra lệnh cho những người đó theo
kiểu nhà binh là "bằng mọi giá"
những người này phải điều chỉnh
hồ sơ cho hợp lệ hầu ông kư thuận,
bằng không đừng có trách. Kết quả là ông
Đạt được nữ chủ nhân ban thưởng
nồng hậu hơn, đều đặn hơn và
ân cần thắm thiết hơn khi nàng nắm
được giấy phép xây cất lẫn khai thác,
c̣n viên trưởng ty hành chánh sở tại,
một quân nhân biệt phái ngoại ngạch, người
trực tiếp trách nhiệm việc điều
chỉnh hồ sơ xây cất đă bị ông kư
giấy giao hoàn bộ quốc pḥng với lư do
bất tuân lệnh thượng cấp, thiếu tinh
thần trách nhiệm, lơ là với bổn
phận được giao phó và nhất là làm
mất chính nghĩa quốc gia v́ có những hành vi
khiến dân chúng nghi kỵ và xa lánh chính quyền
chỉ v́ viên chức này đă đi ngược
lại ư muốn bất chính của ông mà từ
chối việc bẻ cong luật lệ. Rạp hát
chưa có cái vinh dự được quan tỉnh trưởng
"v́ dân v́ nước" này cắt băng khánh
thành và viên trưởng ty quá lư tưởng
một cách "dại dột" kia cũng chưa
kịp mặc lại bộ quân phục th́ toàn
miền Nam đă rơi vào nanh vuốt Cộng
Sản.
Ông
Đạt bỗng luyến tiếc những lần
nồng ấm với nữ chủ nhân rạp hát năm
xưa khi sự liên lạc thân t́nh đă bị
cắt đứt thật tức tưởi và đột
ngột. Giờ đây bên cạnh xác thân Huyền
Mi ông thấy h́nh như cuộc t́nh năm nào đă
được nối lại v́ nàng quá giống người
xưa. Do đó ông lại càng cảm thấy
quyến luyến Huyền Mi hơn nên không muốn
rời xa người đẹp. Ông tiếp tục
đi ăn tối với Huyền Mi và cùng nàng vào
một vũ trường để thay đổi không
khí hầu mối liên lạc được keo sơn,
bền chặt hơn. Ông lại tiếp tục loi
choi nhẩy "điệu rà ḿn" cố hữu
như một thói quen khó bỏ. Lần này trong
một khung cảnh thiếu ánh sáng cố ư, nơi
mọi người chỉ chú ư đến việc
riêng của ḿnh nên ông Đạt hoàn toàn tự nhiên
d́u Huyền Mi trong tiếng nhạc, hơn nữa người
đẹp cũng đâu có dại ǵ mà để tâm
đến những điểm không toàn hảo
của một Việt kiều đông bạc nên ông
Đạt đă hưởng một đêm giải trí
vui thật vừa ư bên người đẹp. Sau
khi rời vũ trường ông c̣n đưa
Huyền Mi đi ăn khuya tại nhà hàng ngay
tầng dưới. Ông thấy nàng quả thật
đáng yêu nên vẫn luyến lưu và lại cùng
nàng qua đêm tại một khách sạn khác. Trước
khi chia tay vào sáng sớm hôm sau để Huyền Mi
trở về nhà thay quần áo hầu đi làm, ông
đă cẩn thận để vào trong bóp nàng
một số tiền khá lớn và nói:
-
Đây mới chỉ là để em tạm dùng, từ
từ anh sẽ gây dựng vốn cho em làm ăn v́
không muốn em tiếp tục làm nghề này
nữa. Kể từ nay anh sẽ thường xuyên
về thăm Việt Nam ít nhất mỗi năm vài
lần để được sống bên em.
Huyền
Mi có vẻ cảm động trước chân t́nh
của ông Đạt, nàng bèn níu cổ ông xuống hôn
rồi nũng nịu:
- Anh cho em nhiều quá. Biết em có xứng đáng
được như thế này không?
Chợt
ông Đạt cảm thấy không muốn rời xa nàng
nên đề nghị:
-
Hay là bữa nay em xin tạm nghỉ để lên
Đà Lạt chơi với anh vài ba ngày.
Thế
là ông Đạt lại được toại ư. H́nh
như ông sinh ra để được chiều
chuộng, để được hưởng
thụ. Ông cùng với Huyền Mi thoải mái
ngồi tại hàng ghế giữa của một xe
minivan hiệu Mercedes, đây là một kiểu xe mà
ông chưa hề thấy lưu hành ở Mỹ, nó
đẹp, đầy đủ tiện nghi và
nhất là lại rộng răi hơn các loại
minivan khác mà ông thường dùng qua nên ông đă mướn
cả xe lẫn tài xế đễ làm phương
tiện đi du dương với người đẹp
nơi miền đất nên thơ, t́nh tứ này.
Đôi uyên ương chênh lệch tuổi tác lại
tiếp nối những giây phút tuyệt vời bên
nhau tại các danh lam thắng cảnh của xứ
sở hoa anh đào. Họ tạo ra chương tŕnh
để luôn luôn tíu tít bận rộn với nhau
khi trên đồi cao hay ghềnh thác, lúc ở các
bờ hồ thơ mộng rũ bóng sương mù
hay tại pḥng riêng đèn mờ ấm cúng với
gối chăn mời gọi. Họ chẳng cần
để ư đến một sự việc ǵ khác
trên cơi đời này v́ sợ những điều
đó sẽ là áng mây không được trong lành
làm vẩn đục cuộc sống hạnh phúc
tuyệt vời mà họ đang có. Họ phớt
lờ coi như không hề biết đến
những ánh mắt soi mói, những cái lắc đầu
bất b́nh, những lời dè bỉu, dị
nghị của những người t́nh cờ có
mặt quanh họ để tận hưởng
lạc thú trên đời như kiểu hăy yêu nhau
đi, chiều hôm tối rồi, như sợ ngày
mai tận thế không c̣n được hưởng
thú vui trần thế này nữa.
Một
buổi chiều đẹp vào ngày mà cả hai đều
dự định là ngày cuối cùng của
chuyến du lịch sau khi đă mặn nồng
với nhau khoảng một tuần lễ, đôi uyên
ương dẫn nhau tới thác Prenn t́nh tự. Ông
Đạt có vẻ hân hoan, thỏa măn và trẻ
hẳn ra với sự săn sóc và chiều
chuộng của Huyền Mi. Ông ngùi ngùi nói:
-
Anh không muốn xa em một giây phút nào cả.
Cuộc đời anh sẽ rất tẻ nhạt
nếu thiếu em. Để lo xong đám cưới
cho thằng con trai, anh sẽ về lại Mỹ t́m
cách ly dị với mụ vợ già nua, quê mùa, sau
đó anh sẽ trở lại đây làm đám cưới
với em.
Người
đẹp cũng buồn rầu không kém khi trả
lời ông:
-
Em cũng vậy. Khi mới gặp anh em tự nhiên cũng
có cảm t́nh với anh. Rồi đến khi chúng ḿnh
sống bên nhau, em thấy càng quư anh hơn, khó mà xa
anh được.
Bỗng
Huyền Mi nắm chặt tay ông Đạt mà thổn
thức :
-
Phải chỉ anh đến với em sớm hơn,
cách đây một năm chẳng hạn th́ có
thể em sẽ măi măi bên anh. C̣n giờ đây th́
quá trễ rồi anh ơi.
Ông
Đạt hốt hoảng :
-
Tại sao em lại nói vậy Có ǵ ngăn cản chúng
ta đâu Anh thừa sức lo việc ly dị bên
Mỹ với bà vợ anh và sau đó sẽ sống
bên em muôn đời. Tài sản anh hiện có bên
Mỹ đủ để cung phụng em một
cuộc sống trên nhung lụa mà chẳng phải làm
lụng ǵ cả.
Huyền
Mi lắc đầu:
-
Em nói trễ đây là v́ hai tuần lễ nữa em
lấy chồng rồi. Anh ấy cũng là một
Việt kiều. Tuần tới th́ người
chồng tương lai của em sẽ từ Mỹ
về Việt Nam và tụi em sẽ cùng nhau sửa
soạn cho một đám cưới thật là ŕnh
rang. Em định ngày mai về lại Sài G̣n là
để đón anh ấy đấy.
Ông
Đạt như hụt hẫng. Cảm thấy mọi
thứ đều sụp đổ trước
mắt, ông rên rỉ :
-
Tại sao em không nói trước với anh khi ngày
đầu tiên chúng ḿnh bên nhau Em đă giết anh
rồi Huyền Mi ơi.
Khuôn
mặt người đẹp thoáng buồn khi
trả lời:
-
Lúc đó em cảm thấy khó nói v́ em rất
mến anh. Nhưng bây giờ gần ngày cưới
quá rồi, em phải nói ra để xin anh cho em lo
cho xong cái đám cưới này đă v́ người
chồng tương lai của em cũng thuộc
loại khá giả bên Mỹ. Em không muốn xổng
mất mối xộp hiếm có này. Nghĩ thấy
cũng tội nghiệp cho anh ấy. Chẳng
biết con cái nhà ai, mới nghe kể chuyện th́ tưởng
là ăn chơi ghê gớm lắm mà khi ở bên
cạnh, em thấy có vẻ lành quá, chẳng
biết ǵ cả. Em nói sao th́ hay vậy thôi.
Nh́n
thẳng vào mắt ông Đạt, người đẹp
dỗ dành:
-
Gíúp em anh nhé, rồi em sẽ thưởng cho. Anh
chỉ tạm lánh mặt một thời gian thôi mà.
Huyền
Mi hấp tấp như chợt nghĩ ra:
- Hay là anh cho em số điện thoại bên Mỹ
để khi thuận tiện không có anh chồng này
bên cạnh em báo cho anh rơ. Lúc đó anh bay qua đây,
chúng ḿnh lại có nhau và tiếp tục vui vầy bên
nhau. Anh nghĩ sao Như vậy anh thấy có ổn
không?
Nghe
Huyền Mi nói như vậy ông Đạt lại
cảm thấy người đẹp vẫn c̣n
luyến lưu ḿnh và c̣n nhiều hy vọng lập
mưu để chiếm đoạt người
đẹp làm của riêng nên nét mặt có vẻ tươi
tắn hơn:
- Ừ th́ tạm thời cứ như vậy đi
rồi anh tính sau. Mà người chồng của em tên
ǵ, ở thành phố nào bên Mỹ và làm cái ǵ bên
đó mà em nói anh chàng đó cũng khá giả
vậy?
Ông
Đạt bỗng nghe như tiếng sét nổ vang bên
tai, choáng váng mặt mày, lảo đảo như
muốn té khi tên con trai ông, thành phố đang
ở và nhất là nghề chủ tiệm rượu
vừa thoát ra khỏi miệng Huyền Mi. V́ bận
việc ăn chơi, phó thác vợ con cho trời
đất nên ông chẳng rơ việc kinh doanh của
họ ra sao, sống chết như thế nào. Bây
giờ ông mới hiểu lư do con ông đă bán
bớt sân chơi bowling lấy cớ là ế
ẩm, không đủ trang trải sở hụi
để chú tâm vào tiệm rượu mà thôi.
Vậy mà hầu như tháng nào cậu quư tử cũng
xin thêm tiền lúc th́ nói phải mua hàng mới, khi
th́ do quá nhiều khách mua chịu không trả
tiền nợ và nhiều lư do khác nữa để
moi tiền ông, rồi lấy khoản đó đi
về Việt Nam xoành xoạch để cung
phụng cho Huyền Mi và ông cũng đă dễ dăi
thoả măn đ̣i hỏi của quư tử v́ nghĩ
rằng toàn là của phi nghĩa chứ có phải
tiền mồ hôi nước mắt ǵ của ông
đâu.
Giờ
đây sự việc đă rơ ràng: nghiệt ngă
đă đánh trúng cha con ông khiến hai người
đă chết chung một huyệt mộ sâu tạo
ra bởi thói quen trăng hoa đàng điếm
của cả hai, oan trái đă đổ xuống gia
đ́nh ông để hai cha con lại cùng đến
với một người đàn bà quá lăo luyện
trên t́nh trường, chuyên mồi chài những
kẻ nhiều tiền, lắm bạc làm lẽ
sống. Ông chợt nhớ tới những lời
nguyền ngày xưa khi cận thần tâu hót với
ông về những câu nguyền độc địa
của các người bị ông hăm hại để
tranh chức tước, dành miếng đỉnh
chung, tạo lợi lộc cho bản thân ông và có
lẽ đă tới lúc lời nguyền ứng
nghiệm. Ông thoáng mường tượng lại vào
những ngày xem lễ cuối tuần vào thời
gian c̣n điếu đóm Hoàng Đế nước
Nam, khi tới phần bài giảng, các vị linh
mục thường khuyên con chiên tuân theo phép công
bằng và ông mơ hồ cảm nhận h́nh như
ông đă phạm phải lỗi đó nhưng
rồi lại chóng bỏ ngoài tai v́ thấy không
thực tế. Đây h́nh như là lần đầu
tiên ông thất bại không c̣n tạo ra thời
vận hoàn toàn đem phần thắng lợi về
cho ông và cũng cảm thấy bất lực không
thể xoay nổi việc chuyển vận huyền bí
của sự việc. Ông cũng nh́n ra đó là cái
giá phải trả cho việc coi thường không
nghe lời dậy dỗ của cha mẹ ông, một
gia đ́nh phật tử thuần thành, về
luật nhân quả, về việc gieo gió gặt băo
và về lưới trời lồng lộng tuy thưa
nhưng khó lọt.
Trừng
mắt nh́n về phía Huyền Mi mà cách đây không
lâu ông c̣n nghĩ đó là một thần tượng
của ông, là bóng mát để ông trú ẩn cho
đến ngày răng long tóc bạc, là phần thưởng
quư giá đền bù cho những cố gắng mà
những năm tháng qua ông đă phải hao tâm
tổn trí mới tạo ra cuộc sống tạm
sung túc về mọi mặt, nhưng rồi tất
cả đều tan loăng như mây trôi và cuối cùng
người đàn bà đó lại hiện thành
một con rắn độc đă hăm hại gia
đ́nh ông, hóa thân ra một mụ phù thủy đă
phù phép khiến ông lỗi đạo luân thường
làm gia đ́nh ông tan nát. Hét một tiếng thật
lớn như để lấy can đảm và thêm
sức mạnh, ông lao tới Huyền Mi như trút căm
thù xuống một người đă gây ra những
tội lỗi tầy đ́nh cho cha con ông, nhưng
rồi vấp phải mấy ḥn đá nhỏ trên
mặt đất, mất đà ông đă ngă lăn
xuống sườn đồi nằm bất động
ở đáy vực sâu, áo quần tơi tả v́
đă bị xé nát khi đụng phải nhiều
tảng đá sắc cạnh nằm rải rác trên
sườn dốc. Vài mảnh quần áo chỗ rách
phấp phới trong gió như bàn tay vẫy vẫy
giă biệt cơi đời nhơ nhớp. Tấm
giấy chứng nhận "Việt Kiều Yêu Nước"
mà ông luôn mang theo người như tấm bùa
hộ mạng đă bung khỏi túi áo đang bay lượn
vật vờ trên xác ông như chào mừng sự
"giải phóng" một đời người
khỏi những cám dỗ ô trọc của trần
thế.
New
York, Tháng 10, Năm 2003