II.- LỜI SÁM HỐI CỦA ÔNG
TRẦN VĂN LỰC
Khi con người làm một lỗi hoặc một
việc hớ chỉ gây thiệt hại cho một cá nhân như gây thương
tích cho người khác, trộm cướp hoặc giết người, th́ lỗi
đó do Ṭa án tư pháp của xă hội gọi là khinh tội hoặc
trọng tội và trừng phạt theo luật đă định trước. C̣n
khi con người làm một lỗi hoặc một việc hớ gây tai
hại cho nhân loại như Einstein hoặc một đoàn thể như ông
Trần văn Lực th́ Ṭa án tư pháp của xă hội thường thường
không biết để trừng phạt. Nhưng Ṭa án lương tâm không
bao giờ tha thứ và Thượng đế cũng không bao giờ khoan
dung. Đó là lời sám hối chân thành của ông Trần văn Lực
về việc ông đă làm tại HVQGHC khiến cho Viện này lúc khởi
thủy là Trường, sau được nâng lên thành Viện
rồi bị hạ bệ thành Trường trở lại.
1/
Lỗi lầm của Einstein gây thương hại cho nhân loại: (xem
trang 1, 2 & 3)

2/ Việc hớ của ông Trần văn Lực gây tổn
thương cho cựu sinh viên HVQGHC:
... C̣n Ông Trần
văn Lực th́ ông cũng làm một việc tương tự, tuy ít quan
trọng hơn nhiều, nhưng cũng gây tổn thương cho toàn thể cựu
sinh viên HVQGHC và các Giáo sư Học viện làm cho ông hết sức
hối hận.
HVQGHC nguyên thủy là Trường Hành Chánh tại Đà Lạt có một
Giám đốc điều khiển trực thuộc Bộ Giáo Dục. Khi Thủ
tướng Ngô đ́nh Diệm về nước th́ ông chuyển về Saigon
và nâng lên thành HVQGHC, có một Viện Trưởng chỉ huy, trực
thuộc Thủ Tướng tức Quốc Trưởng v́ ông Diệm được ủy
quyền thường xuyên của Bảo Đại c̣n ở hải ngoại, rồi
kế đó trực thuộc Thủ Tướng của các Chánh phủ kế tiếp
ở miền Nam. Nhưng, sau khi Trần Văn Lực về hưu th́ Học
Viện lại bị hạ bệ trở thành Trường Quốc Gia Hành Chánh,
dưới quyền Tổng Ủy Trưởng Công Vụ là Đại tá Quách
Huỳnh Hà, trực thuộc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thay v́
Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm.
Nguyên do là năm 1969 có ông Nguyễn Bang Trá, một cựu sinh
viên hành chánh khóa 1 được Viện đề cử đi Mỹ học để
lấy bằng Tiến sĩ theo chương tŕnh viện trợ để đào tạo
giáo sư cho Học Viện, trở về với bằng Ph. D. Ông Trần Văn
Lực, lúc đó là Phó Viện Trưởng, v́ binh vực cựu sinh viên
QGHC, nên làm một việc hớ-hênh làm cho ông ân hận suốt đời,
bằng cách đề nghị với GS. Nguyễn Văn Bông, Viện Trưởng,
bổ vào ngạch giáo sư với trật hạng 3. Việc này sai nguyên
tắc, v́ sau khi hết thời gian chuyển tiếp năm 1964, các giáo
sư có bằng tiến-sĩ phải được ủy nhiệm trước khi nhập
ngạch. Ví dụ có 2 giáo sư, một người không chịu đi dạy
mà làm Tham vụ tại Ṭa Đại sứ Bangkok, c̣n người kia th́
có hành vi không xứng đáng với một giáo chức, nên GS Nguyễn
Văn Bông nhứt quyết không cho nhập ngạch cứ để măi
trong t́nh trạng ủy nhiệm.
Lúc
đó ông Thẩm phán Huỳnh Văn Sang, người khét tiếng tôn trọng
nguyên tắc, một cựu kế toán viên Nam kỳ khóa 2 (Ông Trần
Văn Lực khóa 1), sau được bổ vào ngạch Giám sự một lượt
với ông Trần Văn Lực, rồi sau đó nữa là Thẩm phán, làm
Tổng Giám đốc Công vụ, có điện thoại hỏi tại sao ông
Nguyễn Bang Trá lại được miễn thời gian ủy nhiệm không
như các tiến sĩ khác? Ông Trần Văn Lực bèn trả lời rằng
ông Trá là cựu sinh viên hành chánh khóa I, trước là giám
sự như chúng ḿnh, rồi sau được xếp vào ngạch Đốc sự
với trật Đốc sự hạng 2 và giữ thâm niên từ 1/1/65 khi
băi bỏ hai ngạch Huyện-Phủ-Đốc-phủ-sứ và Giám sự năm
1967. V́ nể t́nh đồng nghiệp nên ông Huỳnh Văn Sang thông
qua. Thế là v́ binh vực một cựu sinh viên hành chánh như bạn
Lê Đ́nh Lăm đă nhận xét tại buổi họp mặt tháng 10/93 cựu
SVQGHC bên Mỹ, nên ông Trần Văn Lực làm một việc hớ mà
hậu quả làm tổn thương cho toàn thể cựu SVQGHC và các Giáo
sư học viện. Chớ chi ông Trần Văn Lực không binh vực và
ông Huỳnh Văn Sang không nể t́nh bạn cũ, cứng rắn từ chối
không chiếu hội Nghị định bổ nhiệm ông Nguyễn Bang Trá,
bắt buộc phải có thời gian ủy nhiệm, th́ ông Nguyễn
Bang Trá chưa phải là giáo sư thực thụ, đâu có được chỉ
định làm Phó Viện trưởng cùng một lúc với ông Trần Văn
Lực làm Viện trưởng, và kế đó lên chức Viện trưởng
có Bà Trương Phụng Luốt, cũng chưa phải là giáo sư thực
thụ, làm Phó Viện trưởng, liền sau khi ông Trần Văn Lực
hồi tháng 9/72 nộp đơn xin hưu trí kể từ 1/1/73, để chỉ
huy một đoàn giáo sư 20 người, trong đó có 8 giáo
sư cao tuổi là Trần Văn Đỉnh, Trương Ngọc Giàu, Bùi
Quang Khánh, Trần Văn Kiện, Nguyễn Khắc Nhân, Lương Thọ
Phát, Trần Ngọc Phát và Lê Văn Thận, được tuyển trước
1964, năm mà Giáo sư Nguyễn Văn Bông quyết định chấm dứt
thời gian chuyển tiếp để cho nhập ngạch những người có
cao học hoặc công chức hành chánh cao niên có cử nhân và đă
giữ chức vụ quan trọng, và 12 tiến sĩ là Nguyễn Như
Cương, Phan Thiện Giới, Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Thị Huệ,
Đào Quang Huy, Nguyễn Ngọc Huy, Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyễn
Quang Quưnh, Tạ Văn Tài, Nguyễn Văn Tương, Nguyễn Ngọc Văn
và Đoàn Triệu Yến, đă là thầy, hoặc đáng bậc thầy,
hoặc có thâm niên trong nghề nhiều hơn. Đó
là một sự lạm quyền chưa từng có, xuất phát từ ông Bộ
trưởng Phủ Thủ tướng Nguyễn Văn Thao v́ nịnh bợ phái đoàn
cố vấn Mỹ I.P.A. của học viện, khiến cho Học Viện bị
hạ bệ thành Trường trở lại và mỗi giáo sư phải mất
mỗi tháng 30.000 đồng về phụ cấp giáo khoa để phản đối
ông Viện trưởng mới bắt buộc họ phải hiện diện tại
Học Viện một buổi mỗi ngày, trái với truyền thống Đại
học và hơn nữa, ông Nguyễn Quang Quưnh, một giáo sư kỳ cựu
từ 1957 phải bỏ Học Viện để qua dạy bên trường Luật.
Nhưng
trớ-trêu thay, tác giả Sắc lệnh hạ bệ không biết vô t́nh
hay cố ư, lại không đổi danh xưng của cấp chỉ huy, v́
Trường th́ phải Giám đốc chỉ huy như Trường Hành Chánh
Đà Lạt và lănh phụ cấp Giám đốc, c̣n Viện th́ Viện
trưởng điều khiển lănh phụ cấp Viện trưởng. V́ vậy
mà ông chỉ huy mới mà cũ "Trường Quốc Gia Hành Chánh"
phải xưng danh nửa cũ nửa mới là "Viện trưởng Trường
Quốc Gia Hành Chánh" và do đó nêu ra rơ ràng sự hạ bệ
nầy kể từ đó. Nếu thay đổi danh xưng của cấp chỉ huy
th́ không ai để ư tới sụ hạ bệ này. Việc này làm cho ông
Trần Văn Lực hết sức hối hận nên viết bài sám hối nấy
để công khai xưng tội trước toàn thể cựu SVHVQGHC và các
giáo sư Học viện.
Đó
là phán quyết của Ṭa án lương tâm. C̣n việc trừng phạt
của Thượng đế th́ rơ ràng hơn, làm cho ông Trần Văn Lực
nhục nhă hơn nhiều. V́ cái hớ tại Học viện nên kéo
theo việc chỉ định ông Trần Văn Lực làm Giám sát nhiệm
kỳ 2, nên ông phải đi 'học tập cải tạo' tại Trại Long
Thành với tư cách Chủ tịch Ủy ban Thẩm tra Kế toán Giám
sát viện. Thế mà không biết ai tố cáo mà có một bữa nọ
cán bộ Nhà 2 của Trại kêu ông Trần Văn Lực lên văn pḥng,
vừa điểm mặt với ngón tay trỏ, vừa nói: "Anh là Viện
trưởng Trường Hành Chánh phải không? Anh đă đào tạo một
nhóm ác-ôn là Tỉnh trưởng, Phó Tỉnh trưởng, Quận trưởng
và Phó Quận trưởng phải không?" Ông Trần Văn Lực bèn
trả lời: "Tôi chỉ đào tạo những người biết làm
việc mà thôi. C̣n các chức vụ đó là do nhà nước cấp
cho họ. Tôi đâu có đào tạo chức vụ".
Xin
xem tiếp đoạn cuối Trang 5 và Trang 6 dưới đây:
TRANG 5 và TRANG 6
Einstein
đă công khai nhận tội trên tờ báo Atlantic Monthly, c̣n Trần
Văn Lực th́ chưa, nên viết bài sám hối nầy để công
khai xưng tội trước toàn thể cựu sinh viên HVQGHC và các
giáo sư Học viện.
Saigon, ngày 23 tháng
3 năm 1994
TRẦN VĂN LỰC