|
Tôi chưa được
một lần quen biết Như Thương nhưng
qua những vần thơ t́nh tứ lăng mạn
của cô trên Web ĐS 14, tôi nghĩ đây là một
bông hoa làm đậm đà hương sắc của
vườn thơ Web.
Mới đây qua
sự giới thiệu của nhà thơ Luân Tâm, Như
Thương gởi tặng tôi hai thi tập “Thơ
Như Thương” và “Đàn cho biển hát”
đă đưa hồn tôi lạc vào vườn thơ
yêu thương tâm t́nh bạt ngàn với muôn ngàn
kỳ hoa dị thảo.
Sống
cả một chiều dài thời thơ ấu nơi
vùng rừng núi cao nguyên Ban Mê Thuộc cũng tương
đồng với Pleiku phố núi cao phố núi
trời gần của Vũ
Hữu Định nên t́nh yêu con người, t́nh
yêu thiên nhiên và quê hương đă thâm nhập vào
tâm hồn cô thiếu nữ mới lớn mang tên
Phạm Kim Hương cho tới bây giờ. Thực
vậy, suốt hai tập thơ đâu đâu cũng
bàng bạc t́nh yêu núi rừng biển khơi, trăng
sao thêm vài nét chấm phá t́nh yêu đôi lứa
rất hiện thực trữ t́nh.
(Ghi
chú: Như Thương, ngoài tài làm thơ, c̣n có "nghề" chụp
h́nh)
Nghe thoảng đâu
đây âm vang núi rừng của một kỷ niệm
buồn vẫn c̣n tiềm ẩn muộn màng trong tâm
hồn người thơ:
Tiếng
rừng c̣n vọng lời tim
Ngàn năm đau buốt để t́m gặp nhau
(Tiếng rừng)
Trong giây phút
chạnh ḷng nhớ người yêu xa vắng, Như
Thương cũng nhờ biển cả gởi thông
điệp t́nh yêu đến chàng:
Em
sẽ nói với biển
Em rất cần sóng vỗ
Như em cần anh - cần giây phút t́nh gần
Để
mai này em vấp ngă bước chân
Em vẫn c̣n một
ṿng tay êm ấm
(Nói với
biển)
T́nh yêu người,
yêu trăng sao trong thơ hài ḥa như một bản
nhạc t́nh bất tử mà Như Thương tự
bảo ḿnh tham lam nhưng đó là
cái tham lam đáng yêu:
Em là người tham
lam
Yêu hềt vầng trăng tṛn
Và
cả vầng trăng khuyết
Để mai sau chẳng tiếc
Đă
không trọn yêu t́nh
(Yêu
người như yêu trăng)
T́nh
yêu quê hương của Như Trương trải
rộng qua mọi không gian t́nh huống nhất là
một quê hương khói lửa chiến chinh, nhân tâm
chia ĺa
Quê
hương em là đàn
Của
cung bậc cách chia
Của t́nh yêu xa ĺa
Ngày đất trời bom đạn
(Quê
hương)
Thỉnh
thoảng người đọc t́m thấy những xao
xuyến rung động qua vài câu thơ gợi t́nh :
Hăy
đo nhịp tim em
Bằng
tay anh thần thánh
Để
em sẽ biết rằng
Anh là của riêng em
(Đo
tim)
T́nh
yêu trong Như Thương cũng có lúc cuồng
nhiệt tượng h́nh:
Ta
lơa thể giữa đất trời biển cả
Tóc
người yêu mây trắng lạc phiêu bồng
Phút giao t́nh - sóng chợt dậy cuồng phong
Trăng
ghen quá sụp bầu trời anh ạ !
(Chuyện
người điên)
Viết
đến đây, tôi bỗng nhớ đến một
bài hát ở quê nhà trước năm 1975 đă gây
nhiều tranh căi, bênh vực và bài bác trong dư
luận. H́nh như đó là bài ‘‘Khi lính đă yêu’’
của Anh Bằng?
Khi
lính đă yêu bướm ghen t́nh thắm
Muôn
kiếp vẫn yêu nói chi ngàn năm
Khi
lính đă yêu rừng
tràn núi lỡ
T́nh
yêu quê hương của rơ nét nhất vào những ngày
lễ hội đầu Xuân hay Giáng Sinh :
Rồi
đêm thánh nhẹ nhàng về như khúc hát thiên
thần
giữa
không trung
Để kư ức quay quắt chuyện ngày xưa
thắp nến
Ngày xưa ấy có những ngọn nến trắng
Của những cô cậu học tṛ nhỏ thắp
sáng Đêm Thánh
Vô
Cùng
Chờ
đợi Chúa Giáng Sinh
(Viết
ngắn cho mùa Đông đang đến)
Mặc
dù văn phong của Như Thương thuộc ảnh
hưởng thơ mới hiện thực nhưng đôi khi người đọc vẫn t́m
thấy những lời thơ trau chuốt cổ xưa
để diễn đạt cái hồn của thời
đại. Nó giống như một người
thợ khéo tay cẩn những ốc xa cừ vào
bức tranh sơn dầu mà vẫn
giữ được những nét chấm phá riêng
biệt:
Vầng
trăng khuyết nên lời thề lỗi hẹn
Vườn
Thu buồn lá rụng ngủ trăm năm
Hạc gầy xưa quên dạ khúc nguyệt cầm
Hương phấn cũ đành phai lời ḥ
hẹn
(Trăng
khuyết)
Trong
chiều hướng đó, Như Thương cũng có
những bài thơ phảng
phất âm hưởng thơ xưa :
Vấn
vương t́nh lụy mặn nồng
So
dây nắn ph́m nỗi ḷng đa đoan
Lời rằng khúc hát t́nh lang
Trăm năm lỗi hẹn cung đàn tóc tơ
(Đọc
Kiều dưới trăng)
T́nh
yêu quê hương dân tộc của Như Thương
c̣n thể hiện qua những lời thơ tiếc thương
những người lính chiến đă nằm
xuống trong sứ mạng bảo vệ tự do
bỏ lại vợ hiền con dại:
Anh
trẻ quá để ngàn đời yên nghỉ
Giữa
núi rừng trong thầm lặng cô đơn
Để hồn oan vang vọng tiếng réo hờn
Và
bạn cũ nhớ anh trong mộng mị
(B́nh
an)
Tôi
nghĩ trong cuộc chiến miền Nam, Như Thương
c̣n quá trẻ
(h́nh chụp lúc 4 tuổi)
để ư thức được sự hy sinh anh dũng
và cao quư của người chiến sĩ VNCH nhưng
có lẽ do ảnh hưởng của cha là một sĩ
quan nên Như Thương mới có cái nh́n đứng
đắn về thân phận người lính miền
Nam
Tóm
lại qua tâm t́nh mà Như Thương dàn trải trong
suốt hai tập truyện và nếu bảo rằng
‘‘văn là người’’ th́ tôi phải nghĩ Như
Thương là một con người thẳng thắn
chân t́nh, có tâm hồn khoáng đạt và tự
tin yêu đời chứ không buồn da diết như
nhiều nhà thơ khác.
Ngoài
ra, kỹ thuật cấu trúc thơ Như Thương
rất vững chắc điêu luyện
cũng như cách xử dụng ngôn từ nhẹ nhàng
trau chuốt. Ước mong có dịp được
thưởng thức thêm những tập thơ t́nh lăng
mạn của Như Thương để “thấy
đời vẫn c̣n một chút ǵ đáng yêu”
Và sau cùng để
tạ t́nh tri ngộ cùng nhà thơ, tôi xin họa bài “Lênh
Đênh” trong thi tập “Đàn cho biển hát”
Nhớ
Nhớ người
tôi dệt vần thơ
Vần thơ thương nhớ thầm mơ ước
t́nh
Nhớ ai tôi khổ riêng ḿnh
Gởi thương nhớ xuống lục b́nh lênh
đênh
Nhớ ơi! Ngày tháng buồn tênh
Hết mong rồi nhớ chênh vênh nỗi sầu
Đêm êm gối nhớ canh thâu
Dầu hao đèn lụn cho nhầu nhớ thương
Nhớ đeo đẳng mấy dặm trường
Nhớ tà áo trắng thoảng hương mặn
nồng
Toronto
March 03, 2007
Nguyên Trần
(Họa
bài Lênh đênh của Như Thương)
Uploaded:
May 1st, 2007 |