Home Up Nguyen Tran Hung P Vo Hung Vu Binh Nguyen Cam Diep

 

Nhớ về những giờ phút cuối cùng của Sài G̣n
Ngày 30 tháng Tư năm 1975
Nỗi xúc cảm ngàn đời của Nguyên Trần


      Đêm 29 rạng 30 tháng 4 năm 1975, thủ đô Sài G̣n gần như bỏ ngơ. Cơn mưa trái mùa khiến cho bầu trời thêm thê lương ảm đạm, mưa như nhỏ lệ khóc thương cho một đất nước tội nghiệp sắp sửa bị xóa tên trên bản đồ của thế giới tự do nhân bản. Những giọt mưa lất phất buồn ray rức cũng đủ làm cho những con người sắp mất nước tan nát cơi ḷng trong nỗi tuyệt vọng khốn cùng.

      Giờ giới nghiêm hầu như không c̣n hiệu lực, thế nên cho dù đă khuya rồi nhưng người ta vẫn nhốn nháo đổ xô xuống bến Bạch Đằng với hy vọng t́m con đường vượt thoát.
      Mặc dù sinh trưởng ở miền Nam nhưng qua kiến thức thu thập từ bạn bè miền Bắc, từ sách vở và các phương tiện truyền thông trong ngoài nước, tôi đă biết được cái hiểm họa Cộng Sản nó tàn khốc dă man là dường nào nên cũng muốn ra đi lắm nhưng khổ một nỗi là trong cơn hỗn loạn tan tác, chen lấn xô đẩy để t́m con đường sống, tôi không thể mang cả vợ con đi theo mà chỉ có thể xuống tàu một ḿnh thôi. Và v́ cái t́nh cảm gia đ́nh theo kiểu tiểu tư sản trong con người tôi nó c̣n nặng nề bảo thủ lắm th́ làm sao mà tôi có thể rứt áo ra đi như những người khác cho được. Thà chết th́ chết hết chứ ai mà t́m đường sống cho riêng ḿnh.

      Ngoài trời lúc bấy giờ vẫn c̣n mưa rơi lác đác, đầu óc tôi nóng bừng với ư nghĩ đau đớn là một kiếp sống nhục nhằn đày đọa đang chờ đón gia đ́nh tôi và cả một dân tôc trong nay mai. Để cho tâm hồn có chút thanh thản, tôi lấy xe Honda chạy một ṿng thành phố và để nh́n thấy Sài G̣n lần cuối cùng c̣n thoi thóp ít màu sắc dân chủ một thời và cũng để hít thở chút không khí tự do c̣n sót lại trong những giây phút phù du của cả một chế độ Cộng Ḥa. Sài G̣n trong cơn hấp hối sao mà buồn rầu thảm thương như cô gái điếm về chiều đang đứng bẽ bàng đón khách trong năo nề tuyệt vọng trên một góc phố tiêu điều hoang vắng.

      Như một người đắm ch́m trong cơn mộng du hăi hùng, tôi cứ chạy lang thang vô định trên những đường phố hắt hiu ngậm ngùi trước giờ đổi chủ. Tới đường Lư Thái Tổ gần khu Ngă Bảy, tôi thấy xác chiếc trực thăng UH 34 nằm bẹp ngay trên đường mà sau này mới biết là trong ngày hôm đó trực thăng theo kế hoạch White Christmas đến điểm hẹn để bốc một số viên chức Mỹ ra hạm đội th́ bị dân chúng Sài G̣n đeo nhau lên đến over load làm phi công phải hủy bỏ chiếc trực thăng luôn.

      Sau một hồi “lang thang dưới mưa hoàng hôn”, tôi chạy Honda về nhà với một cơi ḷng trống vắng và nặng trĩu u hoài. Đêm đó, tôi nằm trùm chăn kín mít như trốn chạy một sự thực đau thương đổ nát sắp phủ chụp lên toàn thể đồng bào miền Nam tôi. Ngay cả trong lúc mệt mỏi, tôi cũng đă thiếp đi trong cơn ác mộng kinh hoàng của cơn đại hồng thủy nhận ch́m đất nước thân yêu của tôi.

      11 GIỜ SÁNG NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975, tổng thống Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, khai tử nước Việt Nam Cộng Ḥa mà bao Quân Công Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa đă hi sinh cả tính mạng, đổ bao xương máu để ǵn giữ. Sài G̣n thực sự đă trút hơi thở cuối cùng. Tôi thẫn thờ lê gót ra đầu đường Trương minh Giảng để thấy một số đồng bào hiếu kỳ tụ tập ven đường xem “bộ đội đến”. Phần đông người dân miền Nam đều hụt hẫng ngỡ ngàng cũng như lặng người kinh hăi nh́n đoàn quân chiến thắng chân mang dép râu hay dép B́nh Trị Thiên, đầu đội nón cối hay chiếc mũ tai bèo hống hách xô bồ tiến vào thủ đô thân yêu giữa nỗi tuyệt vọng đớn đau của chúng tôi. Mọi người buồn bă nh́n nhau như thầm nói là lũ cướp rùng rú này sẽ mang đến cho miền Nam những bất hạnh oan khiên tang tóc.
      Ngay từ giây phút đầu tiên ấy, đă có một hố ngăn cách sâu xa vô h́nh giữa đám con cháu Hồ tặc xâm lăng và những người bị mất nước. Chỉ có bầy thú vật trở cờ theo đóm ăn tàn mà dân ta gọi là tụi cách mạng 30 là hớn hở reo mừng. Tay đeo foula xanh đỏ (tượng trưng cho 2 lá cờ sắt máu sát nhân của bọn MTGPMN và Cộng Sản Bắc Việt), chúng chạy lăn xăn la lối nạt nộ dân Sài G̣n, lùa mọi người ra đứng hai bên đường để chào đón quân "cắt mạng" vào ăn cướp Sài G̣n. Thực ra, bọn chúng nào có xa lạ ǵ đâu, trước đây chúng là lũ đầu trộm đuôi cướp, băng đảng lưu manh, tội phạm h́nh sự mà cả xóm đều chán ghét khinh bỉ, nay tâng bốc cách mạng để hi vọng kiếm tí ân huệ. Chính bọn này sau đó làm tṛ chỉ điểm, xúi giục rỉ tai làm nhiều người dân Sài G̣n lâm cảnh tù đày, tán gia bại sản và làm tan nát biết bao gia đ́nh thường dân vô tội. Chúng bắt mỗi gia đ́nh phải mua lá cờ MTGPMN để treo trước nhà. 
      Làm thân phận người dân thua trận phải chào đón lũ cướp nước, ḷng chúng tôi tràn ngập nỗi căm hận bi thương. Ngoài ra cứ thỉnh thoảng lại có tin nát ḷng: chiến sĩ Nhảy Dù trại Hoàng Hoa Thám ở Ngă Tư Bảy Hiền rồi Người Nhái ở Cát Lái tiếp đến anh em Cảnh Sát Dă Chiến Quận 6 tử thủ đến giây phút cuối cùng rồi tự sát tập thể. Rồi đến sự hy sinh cao cả của một số chiến sĩ không quân oai dũng như Thiếu tá Phụng, Trung úy Sơn, Trung úy Thành, Trung úy Hiền trong khi tự ư bay những chiếc A119, Skyraiders để bảo vệ vùng trời Sài G̣n dưới làn súng pḥng không dày đặc của kẻ thù. Chúng tôi đau đớn xót xa đến không cầm được nước mắt trước những vị thánh tử v́ đất nước như thế. Ôi! đất nước ta có lắm anh hùng khí tiết đến vậy ư! Trời ơi! Vận nước cùng tận đến thế này ư ! 
      Và kể từ ngày 30 oan nghiệt đó, một lịch sử đen tối bắt đầu phủ chụp lấy cả dân tộc miền Nam. Thôi đành gia đ́nh tan nát, người dân xa ĺa, nhân tân ly tán. Hung tin cứ tàn nhẫn lần lượt tiếp đến, các vị thần tướng Nguyễn Khoa Nam, Nguyễn văn Phú, Lê văn Hưng, Trần văn Hai, Lê Nguyên Vĩ, Hồ Ngọc Cẩn, Trung tá Cảnh Sát Nguyễn văn Long và nhiều anh hùng chiến sĩ vô danh khác đă oanh liệt tuẫn tiết theo mệnh nước làm cho người dân miền Nam đau xót tiếc thương. Giờ đây, ai đem thành bại để luận anh hùng.

      Thế rồi những thương phế binh của chế độ Cộng Ḥa bị đuổi ra khỏi Quân Y Viện một cách vô lương dă man. Trên thế giới loài người nhân bản, thử có cảnh nào tàn nhẫn thương tâm cho bằng h́nh ảnh người thương binh kiệt lực đau yếu, ḿnh c̣n đầy vết thương tích lê lếch trên đường “xuất viện” với giọt nước mắt căm thù c̣n đọng trên đôi mắt đau thương tủi hờn, h́nh ảnh người lính mù cơng người lính què trên vai run rẩy rồi cả hai cùng té ngă thảm thương, h́nh ảnh người lính cụt tay mỏi mệt đi về một phương tṛi vô định v́ Cách Mạng đă cắt hết con đường sống của họ.

      Rồi th́ nghĩa trang Quân Đội bị san bằng, pho tượng “Tiếc Thương” ghi lại h́nh ảnh người lính Cộng Ḥa thương tiếc đồng đội bị giật sập bởi những kẻ chiến thắng tiểu nhân hèn hạ.
Rồi toàn thể Quân Công Cán Chính bị tập trung vào các nhà tù c̣n tàn ác dă man hơn cả Gulag (Siberia) được che đậy dưới mỹ từ "cải tạo". Họ bị giam cầm ở những nơi đèo heo hút gió, lam sơn chướng khí để lao động khổ sai trong đói rách đọa đày mà ... không bao giờ biết được ngày về và hàng chục ngàn người đă vùi thân xác nơi trại cải tạo mà không thấy mặt vợ con và những người thân yêu trước giờ phút lâm chung.

      Rồi th́ hàng triệu người bỏ nước ra đi t́m tự do, đem sinh mạng ra đánh canh bạc xả láng với rừng thiêng nước độc, với biển cả hăi hùng. Mặc dù tất cả đều biết rằng những chông gai nguy hiểm chết người đang chờ đón ngay trước mắt với tương lai đen tối mịt mùng nhưng đối với họ th́ thà chết trên biển Đông hay rừng thẳm c̣n hơn là sống dưới chế độ phi nhân sắt máu của bọn Cộng Sản. Theo phỏng tính th́ có đến cả nửa triệu người vượt biên đă chết thảm trước khi đến bến bờ tự do. H́nh ảnh đau thương tan tác của những người liều chết ra đi gợi tôi nhớ lại câu ca dao ru em man mác buồn mà ai cũng từng nghe từ tấm bé:

Ra đi là sự đánh liều
Nắng mai nào biết mưa chiều nào hay

      Rồi th́ lùa dân đi kinh tế mới, đánh tư sản mại bản để ăn cướp tài sản của cải mà người dân chắt chiu gầy dựng bằng mồ hôi nước mắt.
      Rồi th́ áp đặt chính sách hành hạ thân xác, khủng bố tinh thần người dân kiểm soát ḱm kẹp qua phương thức hộ khẩu, đoàn ngũ hóa lăo ông, lăo bà, phụ nữ, thanh thiếu niên, thiếu nhi... Liên tiếp đổi tiền để bần cùng hóa người dân cho tới khi mọi người chỉ c̣n mỗi cái khố che thân.
      Rồi th́ bắt dân đi làm lao nô xứ người để ăn xén ngoại tệ và để trừ nợ tư các quốc gia này.
      Rồi th́ xă hội băng hoại, đạo đức suy đồi, cộng thêm sự quản trị tồi tệ, tham nhũng ngập tràn đă khiến đất nước mặc dù không có chiến tranh cũng vẫn không phát triển được và là một trong những quốc gia nghèo đói nhất trên thế giới. Hậu quả là có rất nhiều phụ nữ Việt Nam phải lấy chồng Đài Loan, Đại Hàn, Mă Lai, Singapore ... sống cuộc đời cơ cực tủi nhục nô lệ và c̣n bị đánh đập tàn nhẫn. Tất cả chỉ v́ để cứu sống gia đ́nh và bản thân khỏi cảnh túng cùng. Trẻ em mới 12 tuổi đă phải đi bán dâm, gia đ́nh cha mẹ anh chị em ruột thịt vẫn phải lừa dối lường gạt nhau để kiếm sống.
      Rồi th́ tham nhũng móc ngoặc phá nát cơ đồ giang sơn gấm vóc, khánh tận tài nguyên quốc gia.
      Rồi th́ dâng đất dâng biển cho quan thầy Trung Cộng một cách lén lút báo hại 9 ngư phủ v́ cứ tưởng là ḿnh đánh cá trên hải phận của ḿnh nên phải chết một cách oan uổng trước súng đạn của hải quân Trung Cộng.
      Ôi! C̣n có biết bao nhiêu cái rồi th́ nữa mà bút mực nào kể ra cho xiết.
      Tội ác tày trời của bè lũ Việt Cộng nước biển Đông không rửa sạch, rừng thiêng nào phủ lấp, trời nào dung và đất nào tha.

Rồi 30 năm sau
Ngày 30 tháng Tư năm 2005

 
      Sau thời gian đầu bỡ ngỡ lạc loài nơi xứ người xa lạ, nhưng người Việt Nam với sự thông minh thêm bản tính cần cù chịu đựng gian khổ đă lần lần khắc phục được những khó khăn ban đầu và đi lần đến ổn định. Con cái thuộc thế hệ thứ hai đă thành công trên đường học vấn, đa số đều tốt nghiệp đại học, nghề nghiệp vững chắc. Tuy nhiên, mỗi người Việt ly hương đều mang trong tim h́nh bóng quê hương. Và đặc biệt năm nay đánh đấu 30 năm mất nước nên khắp nơi trên thế giới cộng đồng Việt Nam tị nạn Cộng Sản đều tổ chức long trọng ngày Quốc Hận 30 năm.

      Trời Toronto (Canada) đă trở ḿnh vào Xuân, cây lá bắt đầu đâm chồi nẩy lộc nhưng sáng ngày 30 tháng Tư sao bỗng nhiên thê lương ảm đạm với những cơn mưa buồn lất phất rơi h́nh như khóc thương giùm cho cho những đứa con của Mẹ Việt Nam ly hương dù tất bật rộn ràng trong cuộc sống nơi xứ lạ quê người nhưng ḷng lúc nào cũng vọng hướng về một quê hương thân yêu giờ đă ngàn trùng xa cách.

      Dù cho trời mưa gió lạnh lùng nhưng tại hội trường Ṭa Thị Chính thủ phủ Toronto lúc 10:30 giờ đă có hơn 1000 đồng bào tụ họp lại để làm lễ tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 năm. Khuôn mặt người nào cũng đều trầm mặc u buồn với cùng tâm tư khắc khoải hoài niệm về một thủ đô Sài Ṣn, một đất nước Việt Nam cũng ngày giờ này 30 năm về trước. Một thành phố, một quê hương ngơ ngác kinh hoàng trước ngày trút hơi thở cuối cùng một cách uất ức tủi hờn. Ở đây tôi cũng cảm tạ và vinh danh Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Viện Nam Cộng Ḥa vùng Ontario đă bỏ nhiều công sức tiền bạc để tổ chức một buổi lễ đầy ư nghĩa và trang trọng như vậy.

      Hiện diện trong buổi họp mặt, người ta thấy có đầy đủ các hội đoàn, các tôn giáo và đại diện chính quyền. Điều làm tôi vui mừng và cảm động nhất là có thật nhiều giới trẻ thuộc thế hệ thứ hai cùng tham dự. Đây là niềm hy vọng cho những ai từng ưu tư cho tương lai của cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại.

      Mở đầu nghi thức khai mạc là phần chào chào quốc kỳ và quốc ca Canada và Việt Nam Cộng Ḥa. Đặc biệt là phần hát quốc ca Việt Nam với hợp ca vang dội cả hội trường của hơn 1000 người đủ mọi lứa tuổi. Trời ơi! Giờ này mà c̣n được nh́n lá Quốc Kỳ màu vàng 3 sọc đỏ bay phất phới và cùng nhau cất cao tiếng hát bài quốc ca là cả một niềm hạnh phúc sung sướng lớn lao cho tôi vào bóng hoàng hôn của cuộc đời phiêu bạt. Lời hát bay cao vô tận như xé nát không gian để gởi về Việt Nam một thông điệp là những người con yêu của Mẹ Việt Nam tại hải ngoại lúc nào cũng một dạ sắt son giương cao chính nghĩa ngọn cờ quốc gia và kết hợp đấu tranh để sớm được cùng đồng bào quốc nội dựng lại lá cờ vàng Cộng Ḥa trên quê hương yêu dấu. Trước hồn thiêng sông núi, trước lá cờ vàng thân yêu và khí thế bừng bừng của bài quốc ca, những biểu tượng cuối cùng của người Việt quốc gia, nhiều người đă không đè nén được xúc động nghẹn ngào nên vưà hát mà nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt tuy đă hằn nếp nhăn theo cát bụi thời gian nhưng vẫn c̣n quắc thước tinh anh với niềm tin mănh liệt là quê hương một ngày không xa sẽ sạch bóng quân thù.

      Trong các bài diễn văn của ban tổ chức, các đại diện tôn giáo, hội đoàn và chính quyền, có lẽ bài cảm nghĩ của em Trent Kilner đại diện cho 59 em cô nhi tại Ontario là gây xúc động cho nhiều người nhất và đánh dấu cho sư thành công của buổi lễ.

      Ngược ḍng thời gian, chắc quư bạn c̣n nhớ trong những ngày tháng cuối cùng của miền Nam, một số lớn em cô nhi được mang ra khỏi nước để các em có một vận hội mới trong chiến dịch Operation Baby Lift đă đánh động cả lương tâm nhân loại qua sự tiếp tay của nhiều quốc gia đứng đầu là Mỹ. Chuyến bay đầu tiên ngày 4 tháng 4 năm 1975 chở 150 em cô nhi trên chiếc Galaxy khổng lồ C5 chẳng may lâm đại nạn, phát nổ trên không phận ngoại ô Sài G̣n khi vừa cất cánh, tất cả 150 em và phi hành đoàn đều tử nạn thảm thương. Tai nạn thảm khốc này vẫn không làm chùn ḷng nhân ái của các quốc gia Tây Phương nên việc di tản các em vẫn tiếp tục. Và chiến dịch nhân đạo này đă mang được 2500 em đến các nước Hoa Kỳ, Canada, Anh, Pháp, Úc trong đó chuyến bay ngày 10 tháng 4 năm 1975 đă mang 55 em bé cô nhi đến Toronto và tất cả các em đều được cha mẹ nuôi người bản xứ đến tiếp đón. Thank you Canada.

      Từ đó đến nay, các em được nuôi nấng dạy dỗ trong môi trường mới, đă trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tuy nhiên các em vẫn không quên cội nguồn Việt Nam của ḿnh và buồn nhất là sau cuộc vật đổi sao dời tang thương dâu bể, các em nào có biết được cha mẹ ruột ḿnh sống c̣n ra sao hay đang lưu lạc ở một chân trời góc biển nào. Ôi! tổ quốc Việt Nam ơi! bầy con xa xứ của Người nó tan tác đau thương chia ĺa thế đó.

      Đặc biệt trong buổi lễ này, ban tổ chức và nhất là dược sĩ Trần Tiến Linh đă qui tụ được một số em đến tham dự. Đại diện các em lên bày tỏ cảm tưởng là em Trent Kilner (33 tuổi, con nuôi của ông bà Earle Kilner ở Sarnia, Ont.). Bằng một giọng truyền cảm và xúc động, Trent đă lôi cuốn mọi người say sưa theo dơi lời tâm t́nh của em. Mọi người đă vỗ tay nhiệt liệt hoan hô em qua câu nói:

“Although I left the country since I was 3, the time that I was so little to have much memory about Viet Nam, but I never forget my root .”

      Và hơn thế nữa em c̣n nói rằng:

“My country is under the torture of the Communist agression, I want to sacrifice my life for the freedom of Viet Nam”.

      Ngay sau đó, tôi t́m gặp em để bày tỏ ḷng cảm phục một cậu bé thế hệ thứ hai mồ côi cha mẹ mà vẫn c̣n ḷng dạ sắt son nặng t́nh đất nước khác hẳn nhiều người đă từng hưởng ân sủng từ chế độ cũ mà nay lại phản bội quê hương dân tộc để tâng bốc quân thù v́ chút lợi lộc thấp hèn.

      Sau đó, lễ đặt ṿng hoa tưởng niệm tử sĩ ngay trước đài tưởng niệm bên ngoài Ṭa Thị Chính. Đồng thời, chiếc máy bay lượn ṿng không phận Toronto mang theo lá cờ vàng ba sọc đỏ và hàng chữ thật lớn: Freedom and democracy for Viet Nam.


     
Toronto 30 tháng tư năm 2005
     
Nguyên Trần

Uploaded: May 2nd, 2005