Home Up Garden of Poetry Poetry Reading Phung Nhan Story Teller 13 Days in China Soccer Reporter Dragon Boat Race MY THO Tragic Defense My SAIGON Broken Promise Mourir Un Peu

 

MỸ THO


Những ngày xưa thân ái 
Bút kư của Nguyên Trần 


Lời tác giả: Bút kư này dựa vào những chuyện có thật vào thập niên 50, người viết chỉ diễn đạt theo cách nh́n của ḿnh. Ngay cả những tên tuổi nhân vật trong bút kư cũng không thay đổi để cho câu chuyện có tính cách sống động. Tuổi đời của chúng ta đă vào ngưỡng cửa “ngũ thập tri thiên mệnh” hay “lục thập nhi nhĩ thuận” hoặc lớn hơn thế nữa v́ thế chúng ta cũng nên ít nhất một lần sống thực với ḷng ḿnh vào bóng hoàng hôn của cuộc đời vô thường. Do vậy, nếu bút kư nầy có tạo ra những vui buồn thị phi th́ cũng xin quư vị và các bạn rộng ḷng tha thứ trong t́nh đồng môn và đồng hương cao đẹp và xem như chúng ta cùng nhau trở về với dư hương ngày cũ. Xin đa  tạ trước.


    Tôi sinh ra và lớn lên tại Mỹ Tho, một thành phố hiền ḥa nằm ven sông Tiền Giang và là cửa ngỏ Miền Tây.  Xóm tôi ở có cái tên nghe hơi nhức lỗ tai một chút, đó là xóm Chùa Chà cạnh xóm Ngă Tư Quốc Tế, đường Trịnh Hoài Đức ở bên kia Cầu Quây. Toàn là những cái tên nghe nặng mùi băng đảng quá phải không các bạn nhưng thực ra dân xóm tôi hiền khô hà, quanh năm không to tiếng gây gổ ǵ hết, họa hoằn lắm là chỉ dùng dao búa đâm chém nhau mà thôi (ủa lộn, cái nầy là đùa tí cho vui thôi). Thế hệ lúc bấy giờ c̣n bị ảnh hưởng nặng nề vào lối học từ chương, nhồi nhét chữ nghĩa vào đầu con nít càng nhiều càng tốt nên khi tôi vừa mới 5 tuổi, ông Ngoại tôi đă áp giải tôi vào lớp học tư Cô Hai ở cạnh trường Tàu Phúc Kiến để tôn sư học đạo. Nói là lớp học cho nó có vẻ trang trọng một  chút chứ thực ra  chỉ là phần trước của căn nhà Cô Hai ngăn ra rồi kê vài cái bàn dài độ 20 chỗ ngồi cho học tṛ. Phần lớn cha mẹ Việt Nam thời bấy giờ đều muốn cho con ḿnh học vỡ ḷng trước khi vào Tiểu Học, giống như là lớp Tiền Tiểu Học (Pre-Primary) vậy. Trở lại chuyện đi học của tôi, tay cầm  quyển sách đánh vần hiệu Con Gà đi theo ông Ngoại mà miệng  mếu máo phát khóc. Thôi rồi! C̣n đâu những giây phút vui đùa thỏa thuê khi th́ bắn bi tạt giấy, lúc mổ đáo tường năm mười (trốn kiếm) với đám con nít lối xóm như tụi thằng Lộc, Minh (con nhà Ngô Ngọc), thằng Đực cận thị (con thầy giáo Ngàn), thằng Cảnh (con bác 9 Phụng), thằng Điệc (con bác Phán Đê), thằng Thu đen (con bác 5 Sủi)... Thôi giă từ niềm vui tuổi nhỏ, giă từ mấy đứa bạn nhi đồng “tao BỊ đi học đây”

     1) Thuở vỡ ḷng tiểu học:  Vừa bước vào lớp Cô Hai là tôi đă ôm cứng lấy ông Ngoại tôi không để Ông ra về, Cô Hai phải lấy roi gơ mạnh lên bàn và lớn tiếng:

     - Tṛ Phát vào chỗ ngồi đàng hoàng nghe chưa!

     Giọng nói đầy uy quyền với cây roi mây dài sọc buộc tôi phải ngồi xuống bàn, rơm rơm nước mắt nh́n ông Ngoại cầu cứu.  Nhưng cô Hai đă nhận ch́m chiếc phao che chở tôi :

     - Được rồi! ông Ba cứ về đi để cháu nó ở lại đây.

      Thế là tôi bắt đầu buổi học đầu tiên trong đời với bao khổ sở đoạn trường. Nhớ lại cậu học tṛ của nhà văn Thanh Tịnh trong bài “Tôi đi học“ sao mà kênh x́ po quá cỡ c̣n tôi th́ thực là gà chết.

      Thời gian nào dù là cực h́nh rồi th́ cũng qua cho dù dài đăng đẳng.  Xong lớp học, tôi chạy thẳng một mạch về nhà như thoát khỏi gông cùm xiềng xích. Những ngày kế tiếp lại đến trong chán nản bực ḿnh nhưng rồi sau đó tôi làm quen được với lớp học và tụi bạn cùng lớp, tụi nó cũng là con nít lối xóm chứ xa lạ ǵ đâu. Tôi cũng quen dần với  những bài học vỡ ḷng mà Cô Hai dạy tụi tôi như a sắc á, a huyền à, a hỏi ả, a ngă ả , a nặng ạ....Sau khi đă đánh vần được, Cô bắt tụi  tập đọc thuộc ḷng mấy bài ca dao  trong sách “con gà” mà cho tới bây giờ tôi c̣n nhớ là:                    

Dùi đánh đục, đục đánh xăng
Ách giữa đàng, mang vào cổ
Ăn  bữa giổ, lỗ  bữa cày
Đặng buồng này, khuây buồng nọ
Ăn chưa no, lo chưa tới
Ăn cơm mới, nói chuyện cũ
Cha mẹ cú, đẻ con tiên
Cha mẹ hiền, sanh con dữ

     Sau đó, Cô Hai c̣n bắt tụi tôi phải học thuộc ḷng bản cửu chương ở mặt sau cuốn vần “Con Gà”

     Một thời gian sau, khi tôi đă bắt đầu quen với lớp học, mến cô Hai và  vui chơi với bạn bè th́ đó cũng là lúc tôi sắp rời xa tất cả để... vào trường Tiểu Học.

     Thời bấy giờ cả tỉnh chỉ có một trường Tiểu Học duy nhất (chung cho con trai con gái)  ở gần Cầu Bắc đi Rạch Miểu nên người ta thường gọi là trường Cầu Bắc. Ngoài ra, trường được cất toàn lá dừa nên nó có thêm một cái tên thật nghèo nàn tội nghiệp là trường Nhà Lá. Nhà tôi ở xóm Chùa Chà cách xa trường cũng gần 2 cây số th́ con nít nào mà lội bộ cho nổi, nên xóm tôi lúc đó có “phong trào” hoặc là phụ huynh chở con em đi học bằng xe đạp hoặc thuê xích lô tháng đưa đi. Nhưng hầu hết là đi xích lô tháng như con Hằng đi với thằng Minh, 2 chị em tụi con Sương, Lệ đi chung với thằng Điệc c̣n tôi được ngồi xích lô chung với hai chị em con Oanh con Phụng ở xéo nhà. Tụi nó cũng trang lứa,  con Oanh lớn hơn tôi một tuổi c̣n con Phụng nhỏ hơn tôi một tuổi. Lên xe, tôi dành ngồi chính giữa để tụi nó ngồi hai bên. Mặc dù c̣n con nít trân mà có lúc tôi tưởng tượng như ḿnh quân vương c̣n hai đứa nó là 2 thứ phi ở 2 bên. (Đúng là đồ tiểu quỷ). V́ là bạn đồng hành nên lúc ở nhà tôi cũng thường chơi với hai đứa nó, thỉnh thoảng tụi nó ỷ đông giở tṛ ăn hiếp làm tôi nổi cọc “uưnh” tụi nó khóc um trời. Sau đó hai đứa nó giận không thèm chơi với tôi khiến  tôi phải năn nỉ cầu ḥa và chạy ra Ngă Tư (lúc đó chưa có tên Quốc Tế kèm theo) mua cóc, ổi, xoài ngâm nước cam thảo lo lót  hai nàng mới yên cho. Về sau không biết cơ duyên nào mà cả Oanh và Phụng đều đi tu, tôi không rơ pháp danh chỉ nghe gọi là cô Diệu và cô Tố. Giờ đây, ở một góc trời nào đó nếu hai cô Diệu, Cô Tố c̣n sống sót sau bao vật đổi sao dời tang thương dâu bể, th́ tôi xin thành tâm cầu chúc hai cô thanh tâm thường an lạc trong ánh sáng từ bi của Đức Phật nhiệm mầu.

     Về quá tŕnh Tiểu Học, tôi đă trải qua những trường lớp với bao Thầy Cô thật phúc hậu, tận tâm dạy dỗ và yêu thương học tṛ. Cái t́nh Thầy Tṛ thời bấy giờ thật sáng ngời cao quư sâu xa.

     Tôi c̣n nhớ ở lớp Đồng Ấu (tức lớp 5) tôi học cô Đê, lớp Dự Bị (tức lớp Tư) tôi học cô Xuân vừa là lối xóm vừa là cùng nguyên  quán làng Tân Hội Đông với gia đ́nh tôi, đến lớp Sơ Đẳng (lớp Ba) với thầy Ngưu, tới lớp Nh́ tôi học cô Nhung, lớp Nhứt do thầy Nhiêu và lớp Tiếp Liên tôi học với thầy Đồ.

     V́ tôi vào Tiểu Học năm 1948 nên cũng c̣n chút ảnh hưởng nền giáo dục Pháp, mới lớp Năm lớp Tư mà đă học tiếng Pháp kiểu tam thiên tự rồi. Nếu tam thiên tự Tàu là: thiên trời, địa đất, tử mất tồn c̣n, tử con tôn cháu, lục sáu tam ba... th́ tiếng Tây có: la main bàn tay, la tête cái đầu, la bouche cái miệng, l’épaule cái vai, la maison cái nhà...

     Ở nhà tôi đọc lớn lên bài tam thiên tự Tây như vậy nên anh Nhứt lối xóm đang học bậc trung học bảo tôi :

     - Để tao dạy mày thêm vài chữ nữa cho biết nhiều hơn.

     Xong rồi anh dạy: ma soeur chị tôi, longue dài, moue mềm. Tôi c̣n nhỏ xíu ngây thơ vô (số) tội có biết ǵ đâu nên hăn hái đọc lớn lên cho tới khi d́ tôi (vốn là nhà giáo loại khó khăn) nghe được tẩn cho một trận nên thân và dẫn qua mắng vốn ba má anh Nhứt.

     Trong tất cả Thầy Cô kể trên, người tôi sợ nhứt là thầy Ngưu, dù trong thâm tâm Thầy rất thương học tṛ như mọi Thầy Cô khác nhưng tánh Thầy rất nóng, trả bài lạng quạng Thầy bạt tay một cái là văng vô bảng đen nghe cái rầm liền. Lớp học Thầy im phăng-phắc, con ruồi bay cũng nghe.

     Có lẽ ngày vui nhất bậc Tiểu Học là ngày băi trường, nguyên cả lớp luồn vô đám rừng ở Đất Thánh Tây, Giếng Nước đi kiếm đủng đỉnh, dừa nước, bông điệp đỏ rực và các thứ bông hoa khác về trang hoàng lớp học. Trong những ngày cuối cùng đó, lớp nào cũng hoa lá cành sặc sỡ, ngoài ra chúng tôi c̣n đem theo bánh trái vào lớp chia nhau ăn rồi ca hát tưng bừng. Tâm trạng náo nức của bọn nhi đồng cứu quốc chúng tôi đúng y-chang như nội dung bài học thuộc ḷng “Băi trường” mà tôi chắc chắn ai ai cũng biết:

“Sung sướng quá giờ cuối cùng đă hết
 Đoàn chim non hớn hở rủ nhau về
 Chín mươi ngày nhảy nhót ở đồng quê                

     Nhưng cái main event của băi trường là tiết mục phát phần thưởng và văn nghệ cây nhà lá vườn. Tôi c̣n nhớ năm học lớp Nhất, thằng Ḥa ở bờ sông (rạch Bảo Định) nó biết tôi thích hát hỏng nên xúi tôi tham gia văn nghệ, trúng tẩy tôi O.K. liền. Thế là có những màn tập dượt ́-xèo, tới ngày tŕnh diễn, tôi ca bài “Được Mùa” của Phạm đ́nh Chương, khổ một nỗi là ông đạo diễn Ṭng muốn cho giống hoạt cảnh sống động nên bắt tôi ở trần, đi chân không, tay trái cầm bó lúa, tay mặt cầm cái lưỡi liềm quơ quơ trông giống bần cố nông giả dạng tư bản thấy mồ. Đă vậy, ổng c̣n bắt tôi trét śnh bùn lên cả thân người, dơ và quê xệ luôn, ai đời đi hát mà ổng làm như là đi thủy lợi vậy. Những màn tŕnh diễn khác th́ người ta ăn mặc đàng hoàng, áo quần sum sê thanh lịch c̣n tôi phải mang tấm thân demi Chữ Đồng Tử lên sân khấu múa may làm thằng nhỏ mắc cỡ thấy bà luôn. Cũng may là sau đó tới phiên thằng Ḥa lên hát bài về Mọi mà tôi c̣n nhớ mang-máng  “Sao nói sao nói ta nôm,  khảo phồn cao lái nôm nam, chớ ta ma chờ ma hê dà nước lấm thôn cho đọi mai chờ---”. Để dàn cảnh  bài nầy, ông Ṭng bắt thằng Ḥa ở trần đóng khố lá chuối lại c̣n chơi thêm  mấy cộng lông gà trên đầu cho giống... “Mọi”, hơn nữa nó c̣n phải lấy hai bàn tay che miệng làm loa hú um sùm giống như là Tarzan. Vậy là tôi cũng được yên ủi rồi v́ dù sao cái quần đùi cũng đỡ hơn đóng khố.  Đến đây xin thắp nén hương ḷng tưởng nhớ thằng Ḥa. Nó mồ côi cha mẹ từ nhỏ nghe đâu do Việt Cộng giết. V́ thù nhà, nó làm mật báo cho An Ninh Quân Đội và trú ngụ tại chùa Vĩnh Tràng để dễ lấy tin. Một thời gian sau, Việt Cộng biết được nên hạ sát nó ngay tại trong chùa, lúc đó khoảng gần cuối thập niên 50. Ḥa đă mồ côi lại không có bà con thân nhân nào nên đám tang nó thật quạnh hiu u buồn, chỉ một nhóm  bạn bè tiễn đưa nó đến nơi an nghỉ cuối cùng tại Đất Thánh Tây (Giếng Nước).

     Về mái trường Tiểu Học, tưởng cũng nên nói thêm là trường nằm cạnh đường rầy xe lửa Sài G̣n - Mỹ Tho, mỗi lần nghe xe lửa huưt c̣i và nh́n những đoàn xe ngược xuôi, ḷng tôi thấy nôn nao thích thú và  ôm mộng viễn du ít ra là có ngày được làm “Xă Xệ” lên thăm Sài G̣n, nổi danh là ḥn ngọc Viễn Đông.

     2) Trung học và những vui buồn thời niên thiếu:  Sau những năm tháng vô tư hồn nhiên của thời Tiểu Học là đến ngày thi tuyển (concours) vào lớp Đệ Thất (thời đó c̣n gọi là septième). T́nh cha mẹ anh chị thương con em được thể hiện rơ nét vào thời điểm này.  Dẫn con em vào trường thi xong rồi ai nấy đều đứng ngoài chờ đợi trong hồi hộp lo âu. Tôi c̣n nhớ sĩ số tuyển chọn lối 400 mà kỳ thi nào con số ứng thí cũng hơn 1000 tṛ v́ có nhiều sĩ tử ở tỉnh khác như G̣ Công, Bến Tre, Long An... và học tṛ ở các Quận tới thi. Kể ra th́ cũng chẳng khó khăn ǵ mấy nhưng tṛ nào trúng tuyển th́ vui mừng hănh diện c̣n hơn cá vượt vũ môn. Thôi th́ cha mẹ cho quà thưởng mệt nghỉ, nào là đồng hồ, ṿng vàng, cặp da, xe đạp...cho các “tân cô-le-ghèn”.

     Bắt đầu bậc Trung học, các cô cậu đă phải ghép ḿnh vào một số khuôn khổ kỷ cương như: mặc đồng phục nam sinh áo chemise trắng quần tây xanh, nữ sinh áo dài trắng (cho nên mới có màn “áo em trắng quá nh́n không ra”), phù hiệu đàng hoàng, giày dép hẳn hoi chứ không có lăn chà lăn hói như thời tiểu học. Đi học phải đúng giờ giấc, bài vở phải học cho nhuần bằng không th́ lănh cái consigne (cấm túc) tức là ngày chúa nhật thay v́ “anh hẹn em cuối tuần” th́ anh phải chui vào pḥng cấm túc có giám thị canh gác hẳn hoi, trong suốt 4 tiếng đồng hồ, chàng phải viết cả ngàn câu tự răn ḿnh. Chẳng hạn nếu bị cấm túc v́ không thuộc bài th́ phải viết nguyên cuốn tập chỉ một câu duy nhất là “tôi phải học thuộc bài, tôi phải học thuộc bài ...”, hoặc nếu thuộc loại quậy th́ phải viết “tôi hứa không phá phách ...”  Thiệt rơ chán mớ đời! Từ h́nh phạt consigne phát sinh ra một business mới là “đi consigne mướn”  nghĩa là giá cả thuận mua vừa bán là có thằng cầm tấm giấy consigne vào ngồi thế thân cho thằng bị consigne rảnh tay du hí.

     Trường trung học Nguyễn đ́nh Chiểu thời bấy giờ c̣n gọi là Lycée Nguyễn đ́nh Chiểu tọa lạc nguyên một bloc với 4 con đường  chính, phía Bắc là đường Ngô Quyền, phía Đông là đường Lê Lợi, phía Nam là đường Lê Đại Hành và phía Tây là con đường nhỏ không tên song song với đại lộ Hùng Vương (sau này trường mới mở rộng ra tới đại lộ Hùng Vương).

     Đường Ngô Quyền bên hông trường, cạnh phía Bắc có nhà của Thầy Vơ văn Liễu và Cô Lê thị Hai (hiệu trưởng trường Nữ tiểu học Mỹ Tho), ông commis Vơ văn Tùng (em thầy Liễu) cả hai nhà là đại gia Vơ Bá.  Xích lại phía si-rô Trương văn Hoài có nhà cô Huỳnh thị Trị, và một số bạn tôi như tụi thằng Trần thảo Lư, Nguyễn minh Hiền, Nguyễn trọng Khâm ... C̣n cạnh phía Nam  là giang sơn của thầy Đinh văn Của, Trương công Sâm.

     Phía Đông của trường là chợ Hàng Bông với tiệm phở nổi tiếng Hy Lạp mà anh Huỳnh Quốc Minh có nhắc đến trong Bản Tin Tháng 2, 2005. Cạnh Nam của chợ Hàng Bông là trụ sở xă Điều Ḥa (sau này văn pḥng thị xă Mỹ Tho lấy đi hơn một nửa). Cạnh Bắc là dăy phố trong đó có nhà cô Nhung, Thầy Thuận, dépôt Hồ Văn của gia đ́nh cô Lư Hoa, Lư Ảnh.  Cô Lư Hoa vốn là cô giáo dạy trường Tiểu Học Cầu Bắc sau trúng tuyển khóa 2 Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, cô đă từng giữ các chức vụ thật cộm của miền Nam như Tổng thanh tra Tài Chánh, Tổng  Giám Đốc Ngân Khố. Có lẽ cô là phụ nữ giữ chức vụ cao nhất trong chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa thời bấy giờ. Cô chính là người đă hướng dẫn bài vở cho tôi thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Cô đă bỏ ḿnh trên biển Đông năm 1979 trên đường t́m tự do. Thưa Cô kính yêu, con xin thấp nén hương ḷng thương tiếc Cô và nguyện  cầu hương linh Cô an b́nh nơi cơi vĩnh hằng.

     Phía Nam của trường là đường Lê Đại Hành có tiệm chụp h́nh mỹ thuật Viễn Khanh so phần kỹ thuật với tiệm Cảnh Trung (đường Thủ Khoa Huân) th́ cũng ngang ngửa nhưng tôi thích style của anh Khanh  v́ nó có vẻ đợt sóng mới và fantaisie hơn.

     Phía Tây của trường Nguyễn đ́nh Chiểu là những biệt thự kiến trúc Tây Phương dành cho các giáo sư bậc tiền bối như Thầy Phạm văn Lược Hiệu Trưởng, Thầy Vơ Quang Định Giám Học, Thầy Huỳnh Đ́nh Tràng, Thầy Trần văn Dinh. Riêng Thầy Trần văn Vạng Tổng Giám Thị (sau Thầy Lê văn Chí lên thay) ở căn biệt thự đối diện Chợ Hàng Bông.

     Sau nầy khi trường mở rộng ra tới đại lộ Hùng Vương th́ trên lề đường chen chúc những quán đậu đỏ bánh lọt lúc nào cũng đông nghẹt học tṛ. Thôi th́ cái ǵ cũng đậu đỏ bánh lọt mít. Mời em áo trắng bên kia đường ly đậu đỏ, đá banh cá độ đậu đỏ, đánh cờ tướng ăn đậu đỏ, lội đua ăn đậu đỏ. Đúng là đậu đỏ thời thượng. Tôi bỗng có ư nghĩ  phàm là học sinh mà không ăn đậu đỏ bánh lọt là mất đi phân nửa niềm vui.

     Khi tôi đang học lớp Đệ Lục, có một dấu ấn lớn lao đă đến với đời tôi. Một đêm tôi đi xem văn nghệ băi trường, tới cái màn một nhóm nữ sinh hợp vũ theo bản nhạc “Quanh lửa hồng” h́nh như của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba, có lối 8 nữ sinh cùng nhảy múa nhịp nhàng theo tiếng nhạc lời ca:

Trong đêm thâu quanh ánh lửa hồng dưới ngàn cây xanh lá
Anh em ta quay quần chốn này cất cao muôn lời ca

Đêm hôm nay ta nắm tay nhau ta múa cho thật đều
Mai ra đi không chút vấn vương chiến trường kia tranh đấu
Và tài trai chí bốn phương một ḷng quyết lên đường
 

     Ơ ḱa! Trời ơi! Tôi bỗng giật ḿnh sửng sốt khi thấy trong nhóm múa có Hằng, cô hàng xóm của tôi. Mặc dù là hàng xóm với nhau nhưng tôi suốt ngày cứ đi chơi hoang nên nào có chú ư ǵ tới ai đâu. Nhưng mà trời ơi!  Sao mà đêm nay Hằng đẹp mê hồn thế này. Dưới ánh đèn lung linh huyền hoặc và không biết Hằng có make up kiểu ǵ mà tôi thấy nàng đẹp như Hằng Nga giáng thế (th́ người ta đă chẳng tên Hằng đó là ǵ). Từ hàng ghế ở tuốt dưới, tôi chạy nhanh lên hàng ghế đầu đứng im lặng nín thở để nh́n Hằng cho rơ hơn. Tôi không ngờ rằng cô hàng xóm của ḿnh duyên dáng yêu kiều như vậy. Càng nh́n tôi càng mê mẩn tâm thần, tim tôi rung động bồi hồi. Ce soir, vous êtes la plus belle pour aller dancer. Tôi ngớ ngẩn như lạc lơng vào vùng trời xa lạ đầy hương thơm t́nh ái cho đến khi màn tŕnh diễn chấm dứt, thiên hạ vỗ tay rần-rần c̣n tôi th́ đứng chết trân như bị trời trồng, như người vừa trải qua cơn mộng du. Và suốt đêm hôm đó, tôi cứ nằm trằn trọc mơ tưởng h́nh bóng cô hàng xóm diễm kiều của ḿnh. Ơ ḱa ! Mới 13 tuổi đầu mà đă biết tương tư rồi sao.  Đúng là tuổi trẻ tài cao!  Mơ mộng th́ mơ mộng vậy chứ vào cái tuổi c̣n chạy giỡn tắm mưa th́ biết làm cái ǵ  khác hơn là tối đến mơ yêu. Thằng bé 13 chỉ biết follow ca dao :

Tḥ tay anh ngắt ngọn ng̣
Thương em đứt ruột giả đ̣ làm lơ

     Chính cái tội “giả đ̣ làm lơ” đó mà sau này tôi phải trả một giá rất đắt cho cuộc t́nh lỡ và làm thân lưu xứ biền biệt với một nỗi đau  43 năm.

     Xứ Mỹ Tho chằng chịt sông rạch nên hầu hết trẻ con đều biết bơi lội. Có nhiều bến băi cho lũ nhóc chúng tôi đùa giỡn.

     Từ Chợ Cũ có Bến Tắm Ngựa (Sông Tiền Giang), gọi là Bến Tắm Ngựa chắc là chuyện thời xưa chứ tôi chưa hề thấy có con ngựa nào tắm ở đó cả. Nơi đây có một con đường ciment rộng răi chạy thẳng xuống sông nên sạch sẽ nhưng ít người đến tắm chắc tại xa thành phố không vui.

     Lên tới Cầu Quay th́ có mấy cầu nổi bên bờ rạch Bảo Định để ghe chở hàng cặp bến, tắm ở đây th́ chật chội v́ ghe thuyền san sát mất sướng, tụi tôi thường tắm ở cầu nổi vựa cá Tư Ngôn, nhắc đến bác Tư Ngôn là nhớ đến những cái tên thật khó quên của mấy đứa con bác. Toàn là danh tính gây hấn như: Xô, Lấn, Đẩy, Tŕ, Níu Kéo.  Đặc biệt Đẩy và Kéo là 2 cầu thủ nổi tiếng của 2 đội bóng tṛn một thời là vô địch hạng A của Sài G̣n là đội Quan Thuế và Bưu Điện. Không biết là lúc lên đá cho hai đội cầu vô địch trên,  Đẩy và Kéo có kéo và đẩy đối thủ hay không, nếu có th́ bị penalty chết luôn.

     Bây giờ trở lại chuyện tắm sông th́ lên đến Ṿng Nhỏ có băi tắm Cầu Dầu cũng trên sông Tiền Giang có cầu cao hơn mặt nước nhiều  để nhào lộn nhưng cũng ở xa thành phố nên ít người chiếu cố. Nhắc đến Cầu Dầu là nhớ tới giang sơn của 2 chị em người đẹp mang cái tên làm “mềm ḷng chiến sĩ” là Thương Hương và Tiếc Ngọc.

     Bến tắm lư tưởng nhất là Cầu Tàu cũng nằm trên sông Tiền Giang ngang dinh tỉnh trưởng và sát cạnh căn cứ Giang Đoàn 21 Xung Phong. Gọi là Cầu Tàu chắc là ngày xưa tàu chiến cặp bến hay cũng có thể v́ 2 chiếc tàu ch́m trong trận hải chiến Pháp - Nhật. Chiếc tàu Pháp ch́m gần ngay chân cầu khi nước ṛng thành tàu nhô lên cao và mấy người tắm sông thường leo lên đó đùa giỡn , chiếc tàu Nhật ch́m bên phía cù lao Rồng (cù lao Tân Long ngày xưa là trại cùi) chỉ thấy một phần trên ống khói tàu mà thôi. Cù lao Tân Long cũng là bối cảnh chuyện t́nh lăng mạn thương tâm của Cúc và Thanh trong truyện “Ái ân thâu ngắn cho dài tiếc thương” của nhà văn tiền bối B́nh Nguyên Lộc.

     Dân Mỹ Tho đi tắm bất cứ giờ giấc nào nhưng buổi chiều th́ đông hơn cả. Thích nhất là màn nhào lộn xuống nước là đă tới ngay chiếc tàu ch́m rồi leo lên như trạm nghỉ chân. Thỉnh thoảng chúng tôi rủ nhau lội đua qua cù lao Rồng hái bần thật thích thú và lên chiếc tàu Nhật nước lạnh ngắt.

     Về mục văn nghệ công cộng, mỗi chiều thứ bảy đều có ca nhạc do Pḥng Thông Tin Tỉnh tổ chức và anh Lắm tức nhạc sĩ Hà Phương điều khiển tại tribune ngang sân banh đại lộ Hùng Vương và trước mặt Công Viên Dân Chủ, tôi  nhớ Trung Chỉnh lúc đó c̣n là học sinh Nguyễn đ́nh Chiểu vẫn thường lên hát giúp vui đồng bào.

     Vào thập niên 50, dân ta lập gia đ́nh rất sớm thế nên mới  lớp Đệ Tứ mà nhiều thằng đă thê nhi đùm đề (như thằng Hiếu mà tụi tôi gọi nó là “ông vua đời xưa”, thằng Triết coi nó già háp như vú sữa hấp khí đá) trong khi có đứa cùng lớp c̣n chạy tắm mưa ngoài đường, đúng là hai thái cực. Tôi có thằng bạn  thuộc loại học giỏi nhất trường là thằng Tăng văn Bé Bảy, chắc là nó có cái gene thông minh gia đ́nh hay sao mà em nó là thằng Tăng văn Bé Tám và chị nó Tăng thị Bé Sáu cũng thuộc loại giỏi giàn trời mây luôn. Lên tới bậc Đại Học, nó và tôi ở trọ chung căn nhà gần khu Bàn Cờ ngay sau Bảo sanh Viện Hồng Đức, nó học khoa học MG (Toán đại cương) c̣n tôi Đại Học Sư Phạm. Lúc bấy giờ có lẽ mọi tinh anh nó đem ra xài hết ở Trung Học nên bị lụt nghề, rớt MG nó chuyển sang MPC (Toán Lư Hóa) cũng hỏng luôn, sau nó động viên vào Thủ Đức và bổ sung cho Sư Đoàn 7, đến năm 1970 và hi sinh tại chiến trường kết thúc một đời tài hoa bạc mệnh. Bé Bảy ơi ! Tao nhớ thương mày nhiều lắm, nhớ những kỷ niệm buồn vui hai đứa và nhớ cả lúc mày nghêu ngao hát bài “Chiều mưa công viên” của Y Vân mỗi khi Sài G̣n mưa giăng kín mọi nẻo đường.

     Không hiểu có sự trùng hợp lư thú thế nào mà các tay anh chị khét tiếng Mỹ Tho thời bấy giờ đều có chung một tên Hoàng. Mỗi thằng hùng cứ một phương. Hoàng Phèn ở xóm Cây Xăng, Hoàng Than ở Chợ  Ṿng Nhỏ, Hoàng Tỷ đóng đô khu Xóm Cá c̣n Hoàng Dĩ ở vùng Chợ Cũ. Những băng tụi nó có những màn thanh toán nhau đổ máu rùng rợn không khác ǵ phim xă hội đen. Tôi không có ân oán giang hồ dây dưa với tụi nó nên chẳng có ǵ để sợ. Tôi chỉ sợ có mỗi một Hoàng Dương mà thôi, đó là người đă dạy tôi bài học tương tư và cho tôi một nhát dao chí tử mà bốn mươi mấy năm sau vết thương vẫn chưa lành.

     Về những chuyện Mỹ Tho thiên hạ sự, có một điều mà chắc ít ai biết là dinh Tỉnh Trưởng ngang Cầu Tàu có... ma.  Số là sau khi Đại Tá Trần Hoàng Quân bị VC phục kích sát hại tại Phú Kiết (quận Bến Tranh), người kế nhiệm ông là Trung Tá Trần văn Phúc. Một đêm Trung tá Phúc đang ngủ say bỗng nghe tiếng giội nước ở wash room ào ào rồi có tiếng giày boite de saut nện rầm rầm trên sàn nhà, trung tá Phúc tức giận vội chạy ra cửa pḥng xem thằng nào láo thế th́ thấy ... Đại tá Trần Hoàng Quân mặt hầm hầm, mắt đỏ ngầu nện bước xuống cầu thang. Sau đó cả nhà trung tá Phúc đều cùng thấy h́nh ảnh rởn tóc gáy như thế mỗi đêm. Thế là ngay tức khắc, Tỉnh Trưởng dời đô về dinh Phó Tỉnh Trưởng và Ông Phó chiếm căn nhà lầu trụ sở ty Xă Hội.  Lại một trùng hợp lư thú khác là cả 3 ngôi dinh thự này đều cùng tọa lạc trên đường Lư thường Kiệt. Từ đó, dinh Tỉnh Trưởng trở thành nhà văng lai dành cho sỹ quan công chức đến công tác tại Mỹ Tho.  Nhưng sau cùng rồi có lẽ v́ Đại Tá Quân về ... thăm nhà thường quá nên không ai dám ở cả và bỏ cái dinh cơ nguy nga đồ sộ trong t́nh trạng hoang phế.

     Tỉnh Mỹ Tho là một trong những tỉnh đầu tiên của miền Nam (thời Nam Kỳ lục tỉnh) nên có nhiều câu ca dao lăng mạn trữ t́nh miền quê nói về đất Mỹ Tho như :

Lời hứa hẹn của nàng
Đèn Sài G̣n ngọn xanh ngọn đỏ

Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em đợi mười thu em cũng chờ

     Hoặc:            

Thư thăm hỏi của chàng
Cúc mọc bờ ao anh kêu là cúc thủy
Chợ Sài G̣n xa chợ Mỹ cũng xa
Anh viết thơ thăm hết cả nhà
Trước thăm phụ mẫu sau là anh thăm em

     Ôi ! Sao mà nghe nó chân t́nh mộc mạc làm sao ấy!

     Riêng về cái xóm nghèo quê tôi, cái xóm Chùa Chà ấy mà, nơi tôi đă sống suốt chuỗi ngày thơ ấu, tôi đă trăi qua không biết bao nhiêu là kỉ niệm vui buồn. T́nh xóm nghèo nó thật đậm đà thân thiết, mọi chuyện quan hôn tang tế, nhất nhất động dao động thớt ǵ th́ nguyên cả làng trên xóm dưới hối hả chạy tới kẻ tiếp một tay, người phụ một chân, tận t́nh giúp đỡ, chia xẻ buồn vui. Thật cảm động ḷng người.  Đó xóm nghèo quê tôi nó dễ thương và chí t́nh thế đó.

     Sau hết, Mỹ Tho c̣n có vinh dự là căn cứ địa  của Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 bộ binh tọa lạc tại Đồng Tâm (xă B́nh Đức), nơi mà Chuẩn tướng Trần văn Hai, vị tư lệnh anh hùng bất khuất, vị thần tướng trung dũng tiết liệt, một Vơ Tánh khí phách thời nay đă mượn liều thuốc độc trong ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 1975 để  báo đền nợ nước trong nỗi đớn đau thương tiếc của toàn thể Quân Dân Cán Chính tỉnh Định Tường nói riêng và của cả Miền Nam nói chung.

     3) Mỹ Tho và những nghệ sỹ tiền phong: Nếu bảo rằng có những cuộc đất là địa linh anh kiệt th́ tôi xứ Mỹ Tho cũng liệt vào loại đó. Thực vậy, Mỹ Tho đă cống hiến cho đất nước nhiều nhân tài từ cấp lănh đạo quốc gia, chuyên viên, văn nghệ sỹ mà tôi đă từng nhắc đến trong bài “NĐC-LNH một thời để nhớ” đăng trong ĐS 2004. Trong khuôn khổ bài này, tôi chỉ  xin bổ túc thêm về giới nghệ sỹ nhân vật cải lương.

     Trước hết phải kể đến rạp hát cải lương đầu tiên của miền Nam là rạp hát Thầy Năm Tú (Pierre Châu văn Tú) tại Mỹ Tho và gánh hát cải lương đầu tiên của miền Nam cũng là Ban Hát Thầy Năm Tú.  Rạp hát Thầy Năm Tú sau sửa sang lại thành rạp hát bóng Vĩnh Lợi (đường Nguyễn Huệ) chuyên chiếu phim Tàu và Ấn Độ chuyển âm. Tưởng cũng nên nói thêm là ngoài rạp Vĩnh Lợi ra, Mỹ Tho c̣n có rạp Định Tường (đường Trưng Trắc bờ sông cạnh tiệm vàng Khương Hữu) thường chiếu phim Âu Mỹ và rạp Viễn Trường (đường Đinh Bộ Lĩnh bên kia Cầu Quay)  là nơi tŕnh diễn của các đoàn cải lương, Ban Kịch, đại nhạc hội.

     Ngoài ra, Mỹ Tho cũng là quê hương của những nghệ sỹ cải lương tiền phong (bậc thầy các tài danh sân khấu như: Cô Năm Phỉ, Nghệ sỹ Năm Châu, Cô Tư Sạn, Cô Phùng Há, Cô Bảy Nam (Mẹ của danh hề NgọcTrai và kỳ nữ Kim Cương), Cô Chín Bia, Cô Mười Truyền.

     Tưởng cũng nên nói thêm là các cô Năm Phỉ, Bảy Nam,Chín Bia, Mười Truyền thuộc đại gia đ́nh họ Lê ở Mỹ Tho mà các tên được đặt có vần điệu ư nghĩa như câu đối: Công Thành Danh Toại, Phỉ Chí Nam Nhi, Bia Truyền Tạc Để. Trong đó bốn người con gái là những nghệ sỹ tiên phong tài danh: Năm Phỉ, Bảy Nam, Chín Bia, Mười Truyền. Hai người con trai cũng theo nghề cải lương nhưng không mấy thành công là Tám Nhi kép độc đoàn cải lương Nam Phong do cô Chín Bia làm bầu. Cậu Út Để một thời là chồng nữ nghệ sỹ tuyệt sắc Kim Hoàng, cô Kim Hoàng sau này rất “khắng khít” với nữ thể tháo gia Như Mai. Những người khác trong gia đ́nh họ Lê như ông Sáu Chí là nhà giáo, ông LêTạc chủ nhà sách Lê Tạc ở bờ sông.

     Ngoài ra, anh Nguyễn Phương (Nguyễn văn Ḥa) dân Điều Ḥa Mỹ Tho cũng  xuất thân Le Myre de Vilers là một soạn giả cải lương lừng danh, từng cộng tác với các đại ban Ánh Sáng, Tiếng Chuông, Năm Châu, Kim Thoa, Thanh Minh Thanh Nga, Dạ Lư Hương, ban kịch Túy Hồng, Kim Cương. Tác giả các tuồng  cải lương nổi tiếng một thời như: Đôi mắt người xưa, Ngă rẽ tâm t́nh, Bọt biển, Người t́nh của biển, Tiền rừng bạc biển ... và các truyện phim: Triệu phú bất đắc dĩ (Mỹ Vân Phim), Lệnh bà xă (Mỹ Ánh Phim), Chàng ngốc gặp hên (Trùng Dương Phim), Con ma nhà họ Hứa (Dạ Lư Hương phim) ... Anh Nguyễn Phương hiện định cư tại Montreal, Canada.

     Viết đến đây tôi bỗng thấy ḿnh hănh diện là dân Mỹ Tho, là học sinh trường Trung Học Nguyễn Đ́nh Chiểu nơi đào tạo những tinh hoa đất nước, cái này người ta gọi là “danh dự ké“ đó.  Kệ nó, có c̣n hơn không vậy!

     4) Mỹ Tho ăn uống: Người ta bảo rằng “có thực mới vực được đạo”, cho nên viết về Mỹ Tho mà không nói chuyện ăn uống là một thiếu sót lớn lao nhất là  Mỹ Tho có rất nhiều món ăn ngon độc đáo như món hủ tiếu Mỹ Tho ngon nhất nước.  Anh Huỳnh Quốc Minh ở Germany trong bài “HỦ TIẾU MỸ THO” đăng trong Bản Tin tháng 2 có nhắc đến tiệm phở Hy Lạp làm tôi nhớ đến một kỉ niệm vui vui hồi Đệ Lục. Số là Má tôi có một sạp bán trái cây ở Chợ Hàng Bông gần tiệm phở anh Tư nên Bà thường kêu tôi ra ăn phở. Một hôm vừa ăn xong, tôi trở lại trường đứng sắp hàng vào lớp th́ thằng Nguyễn Quốc Vân đứng trước tôi bỗng quay lại cười nói: “thằng nào vừa mới ăn phở Bắc với hành tây sao mà thơm nức nở thế” Tôi giựt ḿnh, trời ơi ! không lẽ miệng tôi nặng mùi phở tái đến độ nó đánh mùi được à ! Từ đó tôi quê luôn không dám ăn phở trong giờ đi học nữa. Tưởng cũng nên nói rơ là thằng Vân là con bác Nguyễn Quốc Phụng, trưởng ty Ngân Khố Mỹ Tho (sau về trưởng ty Gia Định), và là anh của ca sỹ Huyền Châu ở Montreal. Mặc dù được xem như công tử nhưng nó cũng lựu đạn thấy mồ.

     Nhắc đến mấy món ăn ngon của Mỹ Tho phải kể trước hết là hủ tiếu nguyên thủy của Phánh Kư.  Anh Phánh là người hàng xóm Chùa Chà của tôi, thấy xóm tôi ngon lành chưa. Mấy lần tới nhà anh chơi tôi thấy anh cháy tôm khô ngào đường trong cái chảo to như cái thúng, đây là món tôi thích nhất trong tô hủ tiếu của anh. Kế tiệm Phánh Kư là biệt thự ông Huyện Hương. Rồi đến tiệm hủ tiếu ḿ anh Ngầu là em anh Phánh nhưng vẫn không thể nào ngon bằng. Anh Phánh sau lên Sài G̣n một tháng để truyền nghề cho tiệm  Mỹ Tiên (nghe nói tiền công cao lắm). Ít lâu sau, anh giao tiệm cho vợ để làm nghề thiến heo với đệ nhị pḥng. Người mà tôi phục tài nấu ăn nhất là anh Phúc, trước đó anh có chiếc xe bán bánh ḿ paté  trước cửa nhà thuốc Tây Trần Kim Loan, ngay trung tâm Ngă Tư Quốc Tế. Không hiểu có phải v́ chủ quan hay không mà tôi tin rằng paté foie và xúc xích của anh Phúc ăn đứt tiệm Hà Nội, Pḥ Mả , Đô Chính, Hương Lan, Ba Lẹ ở Sài G̣n.  Paté anh Phúc hấp cho hơi chín rồi đem nướng thơm điếc mũi, cả một thỏi gan bột h́nh chữ nhật óng ánh màu hổ phách trộn gia vị thơm lừng được bao phủ bởi lớp dày mỡ chài trắng đục trông vô cùng hấp dẫn, vừa nh́n thấy là cả con t́ con vị trong con người muốn “vùng lên đ̣i quyền sống”, đă vậy khi ăn mà cắn phải hột tiêu sọ  hấp mềm cay cay trộn lẫn trong gan  cộng với cái béo riệu  của mỡ chài  ḥa nhập với mùi thơm của tỏi ... th́ mới thấy thảo nào mà ông bà ḿnh cho cái ăn là đệ nhất trong tứ khoái trên đời.  Một thời gian sau, anh Phúc thấy  hủ tiếu kiếm tiền nhiều hơn nên mở chiếc xe hủ tiếu ngay trước mặt biệt thự ông Huyện Hương nghĩa là sát bên tiệm anh Phánh. Với năng khiếu cook  trời cho, anh Phúc đă đánh gục “đế quốc hủ tiếu Phánh Kư” một thời vang bóng, nhưng nói nào ngay th́ lúc đó “Phánh đă đi rồi” chứ không th́ đă chưa chắc mèo nào cắn mỉu nào.

     Cũng tại Ngă Tư Quốc Tế có tiệm nước Nam Hoa buổi sáng bán bánh bao xí mại, trưa chiều bánh ngọt (bánh pía, hạnh nhơn, bông lan...) cũng thuộc hàng siêu đẳng.

     Trong nhà lồng Chợ Mỹ Tho có chị Huệ chuyên bán bánh đậu bánh giá cũng đắc khách vô cùng. Bánh đậu bánh giá cũng hơi giống bánh cống nhưng bánh đậu th́ trộn đậu trắng (black eye peas) với bột c̣n bánh giá th́ bỏ giá (bean sprout) trên bột. Và cả hai chỉ có tép chứ không có thịt xay như bánh cống. Tôi đă đi nhiều nơi nhưng chưa hề thấy tỉnh nào có món bánh đậu bánh giá này. Vậy là đặc sản Mỹ Tho đấy.

     Đặc biệt ngay dốc đầu Cầu Quay trên đường xuống hàng quán kiosque đường Trưng Trắc có sạp bán bánh ngọt mỗi khi chiều xuống.

     Tất cả loại bánh như bánh gan, hoa hường, xôi vị , bánh ḅ, da lợn, hoa vạc ... trưng bày technicolor thật hấp dẫn và... cũng ngon vô địch, ăn vào cứ muốn ăn tiếp cho tới chừng nào bị ... diabete th́ cũng tiếp tục ăn luôn.

     Ngoài ra, tửu lầu Nam Sơn của chú Năm V́n ở đường Trưng Trắc rất nổi tiếng với món cá mặn hầm vĩ đến nỗi thực khách Sài G̣n rủ nhau xuống Mỹ Tho thưởng thức ào ạt.

     5) Lời kết: Trong chúng ta mấy ai ra đi mà không giữ trong ḷng h́nh ảnh quê hương, nó có thể là lũy tre xanh, một mái trường lá đơn sơ hay cánh đồng lúa xanh bát ngát, những liếp dừa nghiêng ngả trong nắng hanh vàng, quê hương cũng có thể là tiếng sáo diều vi vu, những buổi nô đùa tắm mưa cùng các bạn nhi đồng trong xóm nghèo xa vắng... V́ vận nước nổi trôi, tháng Tư Đen mang cơn đại hồng thủy đến với chúng ta trong nỗi uất ức nghẹn ngào, bao tai ương đọa đày phủ chụp đưa đẩy  chúng ta phải làm những người tha hương bất đắc dĩ nhưng trong ḷng những người xa xứ, h́nh ảnh Mẹ Việt Nam lúc nào cũng tiềm ẩn nhẹ nhàng, và cho dù thành công hay thất bại nơi xứ người, chúng ta đều có trăn trở khắc khoải thương nhớ quê hương, và cùng thắm thía là không nơi nào đẹp bằng quê hương mà chúng ta đă từng học trong vở Quốc văn giáo khoa thư vào những ngày thơ ấu.

     Trong niềm thương nỗi nhớ quê hương giờ đă ngh́n trùng xa cách, tôi xin kết thúc bút kư này bằng 2 câu thơ của Nguyễn Bính trong  “Bài hành phương Nam”:

Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay

     Và xin nhắc lại lần nữa tôi rất tự hào là người dân Mỹ Tho và học sinh trường Trung học Nguyễn đ́nh Chiểu ./.

     Toronto mùa Easter 2005

    Nguyên Trần

Tài liệu tham khảo: “Ngũ đại gia của sân khấu cải lương” của Nguyễn Phương.

Uploaded: June 14th, 2005