Bến nước đêm nay
bỗng nghẹn lời
Một con thuyền nhỏ lạnh lùng trôi
Hàng dừa xõa tóc buồn không ngủ
Nhìn chiếc thuyền con xa vút khơi
Bốn phía mênh mông trời xám ngắt
Khoang thuyền chen chút lặng im hơi
Quê hương khuất nẻo mù sương
ấy
Thôi nhé từ nay vĩnh biệt rồi
oOo
Bỏ lại đàng sau
những nhớ thương
Mẹ già mòn mỏi tóc pha sương
Và người em gái đang thơ dại
Đã phải buôn rong khắp phố phường
Bè bạn giờ đây còn mấy đứa
Ngục tù hay liệm xác trùng dương
Trông vào bến cũ xa thăm thẳm
Nơi ấy bây giờ gọi cố hương
oOo
Biển rộng trời cao gió thét gào
Con thuyền vùng vẫy dưới triều sâu
Bao nhiêu người chết rồi người
chết
Thi thể chôn vùi đáy bể sâu
Trẻ thơ rã rời cơn đói khát
Cụ già thờ thẩn nét thương đau
Khi thuyền tới đảo
là tôi đã
Ôm ấp trong tim vạn cổ sầu
oOo
Giã biệt quê hương để
đến đâu
Trách thay con tạo khéo cơ cầu
Ra đi là cả đời thương nhớ
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Quê cũ giờ đây thành hỏa ngục
Biển xưa nay đã hóa nương dâu
Làm dân xứ lạ quên thân phận
Chưa tính toan chi đã bạc đầu
oOo
Thỉnh
thoảng tôi đi gởi chút quà
Cho em tôi bé mẹ tôi già
Bạn tôi tù ngục xa xôi lắm
Bởi tội là tên "Ngụy" quốc gia
Gởi đến đồng bào tôi khốn
khổ
Vài hơi thở Tự Do miền xa
Nghìn sau biên giới hư không ấy
Muôn kiếp làm thân kẻ nhớ nhà ./.
Nguyên Trần
Kỉ niệm
chuyến vượt biên kinh hoàng ngày 02 tháng 06 năm
1980 tại vàm Bãi San, Vĩnh Bình