Home Up Garden of Poetry Poetry Reading Phung Nhan Story Teller 13 Days in China Soccer Reporter Dragon Boat Race MY THO Tragic Defense My SAIGON Broken Promise Mourir Un Peu

VƯỜN THƠ XƯỚNG HỌA


Nguyên Trần

 

XƯỚNG HỌA

Trăng thơ

Lại một mùa Thu Thu viễn phương
Hồn Thu se lạnh giấc vô thường
Đêm nay tròn lắm trăng Thu sáng
Nhưng sáng sao bằng trăng cố hương

Trăng cố hương hề ! Trăng cố hương
Sáng lên cho mộng thắm đêm trường
Sáng trong từng ý thơ trăng nhé
Thơ đợi trăng vào đêm ngát hương

Thơ vẫn chờ trăng vẫn đợi trăng
Hỡi trăng cố xứ hỡi cung Hằng
Mau lên với nhé Trăng Vàng nhé
Hãy phổ vào thơ khúc vạn năng

Hãy rót vào thơ những tiếng cười
Để thơ gọi lớn Cố hương ơi !
Để thơ vẽ nét vầng trăng mộng
Tặng lại nhân gian để lại đời ./.

Paramus, NJ
Ngô Minh Hằng

Có những mùa Trăng

Trăng ở nơi này trăng viễn phương
Nên ta vẫn thấy quá bình thường
Không niềm rung cảm không xao xuyến
Lòng chỉ
về trăng cố hương

Ta nhớ những mùa trăng cố hương
Trăng treo đầu súng sáng đêm trường
Có người lính chiến đồn biên giới
Nghe thoảng đêm rừng dạ lý hương

Sông cũ thuyền trôi khuất bóng trăng
Hồn như phiêu lãng chốn cung hằng
Rồi say ý nhạc dâng hoa mộng
Ngây ngất nghê thường không nói năng

Từ mất quê hương mất tiếng cười
Cuối đời phiêu bạt cố nhân ơi !
Mưa nguồn chớp bể bao chìm đắm
Thân thế u mê một mảnh đời ./.

Toronto , Canada
Nguyên Trần

 

Rừng phong cánh nhạn

Thu về trên những cành phong
Luyến lưu mùa Hạ lá không muốn vàng
Chập chùng rừng lá quan san
Nhớ khung trời cũ nhớ ngàn thông xanh
Ngẩn ngơ chiếc nhạn trên cành
Lẻ loi như cuống lá xanh cuối cùng
Trời chung mây trắng cũng chung
Đàn cá ( Hồi) lội ngược giữa vùng thác rơi ./.

Houston ,   TX
Ngọc Sương

(trích thi tập Sông Thương Biển Nhớ)

Trăng Thu

Trăng treo chênh chếch rừng phong
Sương đêm bàng bạc thinh không tơ vàng
Người xa mấy nẽo quan san
Chắt chiu hương cũ ngút ngàn lau xanh
Thẩn thờ chiếc lá lìa cành
Đêm hồng hoang thoảng tình xanh khôn cùng
Nhờ mây nhắn bạn tình chung
Heo may xào xạc lạc vùng sầu rơi ./.

Toronto ,May 04, 2007
Nguyên Trần

 

Tâm sự xưa nay

Thường mùa xuân nắng thơ vào thôn vắng
Chứa chan đời dọi bừng sáng lung linh
Cảnh tiêu điều, hết trăn trở đón nghinh
Khoác màu biếc đưa bình minh tỏ rạng

Bao vọng hướng thương cuối trời lai láng
Bóng hình quê mến dạng ánh trăng xưa
Vẫn tưởng hoài bỡ ngỡ thuở đón đưa
Nay đổi sắc nhưng lòng thừa vương vấn

Chiều buông xuống tàng cây nghiêng chen lấn
Cùng bên ai dìu bước quấn đôi lòng
Chùm lá xạc xào chào đón ghẹo trông
Chuyện thì thầm muôn năm hồng một dãy

Ta dệt mộng theo nguồn vui nắng trải
Ngắm mùa mơ vương mãi chốn thôn ngoài
Đã lìa quê hơn nửa vận trời mây
Mang tình thơ trãi miệt mài tâm sự./.

Mérignac , France
Xuân Linh

 

Mộng tình

Tôi ưa thích buổi trưa Hè thanh vắng
Xuyên lá dừa nhìn vạt nắng lung linh
Trời Kiến Hòa rực rỡ như cung nghinh
Em duyên dáng đẹp ngàn hoa nở rạng
                

Tôi yêu em một cuộc tình lai láng
Kết tụ ngàn tinh tú kỷ niệm xưa
Bằng một thời hoa mộng tuổi đón đưa
Em áo trắng cho lòng tôi vương vấn
                  

Chiều Mỹ Tho tan trường người chen lấn
Chờ gặp em hoa bướm ngập nỗi lòng
Dáng hằng nga cả vũ trụ ngóng trông
Mơ được kết tóc em thành một dãy
                  

Từ xa nhau cõi lòng tôi trống trải
Buồn nhớ em thấp thoáng đứng hiên ngoài
Màu sắc mờ ai tô điểm vầng mây
Cho tôi nhốt cả một trời tâm sự./.
 

Toronto May 04, 2007
Nguyên Trần

 

Thu cố đô

Sương mù che lấp đỉnh non cao
Mây trắng đùn quanh lớp lớp sầu
Gió đã nghe chừng pha hơi lạnh
Sông Hương nước buốt chảy qua cầu

Trường Tiền mấy nhịp nhớ hoang mang
Chiều xuống, thu chia mấy ngả đường
Ai về áo tím trong sương bạc
Mắt cũng vương mang diệu vợi buồn

Thu cố đô hiu hắt một trời
Nắng không còn thắp những niềm vui
Bỗng nghe tan tác hồn ly biệt
Nên đọng trầm ngâm đáy mắt người

Những đóa sầu Đông sắp nở chưa ?
Chiều nay se lạnh tưởng giao mùa
Nếu như rét mới qua sông đó
Chắc cũng vô cùng một ước mơ

Gót thu sắp sửa bước qua thềm
Có lẽ ngày đi nắng sẽ lên
Bỗng nghe bốn phía trời hiu quạnh
Đổ xuống vai ta nặng nỗi niềm ./.

Maryland
LãmThúy
(Trích thi tập Còn nguyên nỗi ngậm ngùi)

 

Thu nhớ thương người

Có những mùa Thu mây đỉnh cao
Hàng hàng lớp lớp trải tơ sầu
Heo may mang góc trời se lạnh
Nhìn bóng người đi lỡ nhịp cầu

Tình xa thôi để tôi riêng mang
Con nước đò xưa cách mấy đường
Thềm cũ rêu phong màu héo hắt
Ý thơ man mác những đau buồn

Hương xưa tan loãng một khung trời
Cất bước theo chồng mở cuộc vui
Bỏ tỉnh nhà đi, thân “ bại tướng”
Nhưng sao tôi vẫn mãi yêu người

Đất Vĩnh sông Tiền nước lớn chưa ?
Phương này nước cạn đã bao mùa
Như tình tôi vẫn luôn khô hạn
Để suốt một đời chỉ ước mơ

Hoa lá buồn hiu ngã bóng thềm
Lòng tôi tan tác mạch sầu lên
Nhớ về một góc phương trời cũ
Mà thấy cô đơn một nỗi niềm ./.

Toronto May 04, 2007
Nguyên Trần

 

Uploaded: May 06th, 2007