Chiếc
Boeing 767 của hăng hàng
không JAL (Japan Airlines) sau cùng rồi cũng
đưa nhóm 24 hành khách chúng tôi tới phi trường
Bắc Kinh (Beijing) để mở đầu cho
chuyến du ngoạn 13 ngày tại Trung Quốc. Điều
làm tôi ngạc nhiên trước tiên là khung cảnh
phi trường khang
trang tráng lệ hơn tôi tưởng, nó không khác ǵ
những phi trường tối tân ở Bắc
Mỹ và các nước Tây Âu. Sau khi làm thủ
tục nhập cảnh và quan thuế, chúng tôi
được tour guide hướng dẫn ra xe bus. Lúc đó cũng
đă gần 09:00 giờ đêm làm tôi thầm nghĩ
là chút xíu nữa đây ḿnh sẽ được
ngắm
Beijing
by night.
Trên đường từ phi trường đến
hotel, chúng tôi được các tour
guide tự giới thiệu và hướng dẫn sơ
lược chương tŕnh thăm viếng Bắc
Kinh. Trip guide tổng quát
sẽ theo sát chúng tôi trong suốt cuộc hành tŕnh là
cậu Sunny
trong dáng dấp của một thư sinh tay trắng
mộng đầy, riêng tại địa điểm
Bắc Kinh có local guide là
cô Angela,
một nàng “Trung Hoa” duyên dáng dễ thương. Bằng
giọng nói truyền cảm nhẹ nhàng và nhất là
cách phát âm Anh Ngữ thật chuẩn, Angela đă
tạo được mỹ cảm ban đầu
của mọi du khách. Cô cho biết hôm nay là ngày
cuối cùng của một tuần
đại lễ ở Trung Hoa: China National Day từ 1 đến 7 tháng 10 mỗi năm.
Hai tuần đại lễ khác là lễ
Lao Động tuần lễ đầu tháng 5 và
lễ Tết Nguyên Đán.
Tất
cả người dân Trung Hoa mỗi năm đều
có đồng loạt 3 tuần lễ nghỉ định
kỳ như vậy chứ không có vacation
hay holiday ǵ khác.
Thành
phố
Beijing
đang vươn ḿnh nô nức với những công
tŕnh chuẩn bị cho tổ
chức Thế Vận Hội 2008, một niềm hănh
diện cho 1,3 tỷ dân Trung Hoa. Ngoài ra, Angela cũng
show cho chúng tôi hệ thống tiền tệ Trung Hoa mà
căn bản là đồng Nhân Dân
tệ (Yuan) và tiền lẽ là đồng
Giao (1 yuan bằng 10 giao), theo tỷ lệ hối
đoái hiện hành th́ 1 mỹ kim
đổi thành 8 yuan. Cô cũng lưu ư du khách là
nên tránh tối đa việc mua hàng với những
người bán lề đường (street vendors) v́
rất dễ bị nhầm giá, nhầm hàng dỏm và
nhất là bị thối tiền giả. Trong khi Angela
nói chuyện, xe bus chạy trên phom phom
xa lộ rộng lớn xuyên qua downtown, nh́n
Beijing về đêm với đèn hoa rực rỡ, cao
ốc khang trang không thua kém ǵ các thành phố Âu
Mỹ. Đặc biệt là không
thấy biểu ngữ ca ngợi lănh tụ cũng không
có cờ xí rợp trời như ta thường
thấy nhan nhản ở các nước Cộng
Sản nhất là Việt Cộng.
Theo chương tŕnh,
chúng tôi sẽ lưu lại
Beijing
3 đêm và ngụ tại khách sạn 4 sao Plaza
Hotel. Tưởng cũng nên nói thêm
Beijing
là thành
phố có 16 triệu dân, lớn
thứ hai của Trung Quốc sau Thượng
Hải. Angela cũng tóm lược chương
tŕnh thăm viếng ở
Beijing
và thông báo giờ wake up
call là 07:00 a.m. dùng điểm tâm tại khách
sạn xong là tập họp ra xe bus. Tour chúng tôi
gồm có 64 người từ khắp nơi như
Montreal
,
Ottawa
,
Toronto
,
Vancouver
,
Winnipeg
(
Canada
) ,
Washington
DC
,
Chicago
,
Houston
,
Los Angeles
,
San Jose
(Mỹ),
London
(Anh).
Đêm đầu tiên,
mặc dù chưa quen giờ giấc (12 tiếng trước
giờ Toronto) chúng tôi cũng phải cố
dỗ giấc ngủ để ngày hôm sau đi thăm
Thiên An Môn, Tử Cấm Thành và cung điện mùa Hè.
Công Trường Thiên
An Môn
(
Tiananmen Square
): Công trường lớn nhất thế giới có
thể chứa hơn triệu
người này nằm trên đại lộ Trường
An là nơi để tổ chức những cuộc
diễn binh, đại lễ giống như đại
lộ Thống Nhất của chúng ta ngày xưa. Lúc
chúng tôi đến nơi th́ công trường cũng
đă “ngựa xe như nước áo quần như
nêm” với mấy
chục ngàn người đa số là du khách. Phía trái
công trường là là ṭa nhà to lớn Nhân
Dân Đại Sảnh (trụ
sở Quốc Hội). Trung Cộng giống như các nước
Cộng Sản khác khoái xài chữ nhân dân mặc dù
họ coi nhân dân c̣n tệ hơn súc vật.
Xéo trước mặt là lăng
Mao Trạch Đông. Đặc
biệt đối diện trên đại lộ Trường
An là hai tấm h́nh “vĩ đại” (có thể 2m
x 1.40m) của hai nhân vật hoàn toàn đối
nghịch từ tư tưởng đến hành động:
cạnh phía Bắc là h́nh Mao Trạch Đông một
tay đồ tể sắt máu Cộng Sản và
cạnh phía Nam là h́nh cụ Tôn Dật Tiên (Sun Yat Sen)
một nhà Cách Mạng lật đổ chế độ
quân chủ và cổ xúy tự do dân chủ. Đứng
trước đại lộ Trường An rộng
lớn và công trường
Thiên An Môn khổng lồ, tôi bỗng nhớ tới cuộc
đấu tranh đẫm máu cho tự do dân chủ
của hàng trăm ngàn sinh viên trí thức Trung Hoa vào
ngày 4 tháng 6 năm 1989 do hai sinh viên anh hùng Vương
Đan và Vương Quân Đào lănh đạo.
Sự bất khuất của những người
trẻ Trung Hoa lúc bấy giờ, nhất là h́nh
ảnh dũng cảm của Vương Đan
giang hai tay đứng chận trước mũi
xe tăng đă đánh động cả lương
tâm nhân loại.
Cấm
Thành (Forbidden City): V́
đại lộ Trường An quá rộng lớn và
nhiều xe cộ nên chúng tôi phải dùng tunnel
(ngay bên dưới con đường) để
đi qua Tử Cấm Thành, xưa
là cung điện của 24 triều đại từ
nhà Minh đến nhà Thanh với diện tích thật
rộng lớn. Đầu tiên là cửa
Đoan Môn là nơi các triều thần đến
chờ từ sáng sớm để vào chầu Vua. Bên
trong là cửa
Ngọ Môn và Thái Ḥa Môn
là những màn chờ đợi kế tiếp để
yết kiến Vua tại điện Thái Ḥa. Sau cùng là
điện Bảo Ḥa nơi các
quan chấm thi chọn Trạng Nguyên, Thám Hoa. Đi thăm
hết các cung điện vua chúa, hoàng hậu cung phi
th́ mọi người đều thấm mệt và
mới thấy chế
độ quân chủ Trung Hoa thật vĩ đại
và biểu tượng cho nền văn minh Đông Phương.
Cung
điện mùa Hè (Summer
Palace): đă 3 lần
bị quân Mộng Cổ và Tây Phương tàn phá,
sau cùng được Từ Hi Thái
Hậu (Dowager Cixi Emperess)
xây dựng lại. Ở đây mới thực sự
phô trương sự xa xỉ tốn kém của
bậc vua chúa thời xưa. Tất cả công tŕnh
đều được điêu khắc chạm
trổ tinh vi. Đặc biệt Trường
Lang (Long corridor) dài hơn cây số với 10,000
bức tranh h́nh
ảnh màu sắc hài ḥa trang hoàng trên vách gỗ quư
thật công phu tuyệt mỹ.
Đến cuối corridor, có một chiếc
thuyền khá lớn toàn bằng cẩm thạch (Marble
boat) như một biểu tượng của sự xa
hoa hào nhoáng của chế độ quân chủ phong
kiến ngày xa xưa.
Sau một ngày thăm
viếng thỏa thích và học hỏi, chúng tôi dùng cơm
chiều tại một restaurant
ngay trung tâm
Beijing
. Cũng nên nói trước là trong suốt chuyến
đi chúng tôi ăn toàn là nhà hàng
quốc doanh, mà đă nghe tới hai chữ
quốc doanh là mọi người ngán tới cổ
luôn, cái thứ business mà
không có cạnh tranh th́ khá cái nỗi ǵ.
Trong
tiệm ăn, chúng tôi trao đổi kinh nghiệm xem
trong ngày đă học hỏi và enjoy
được những ǵ. Có
ba chuyện được
lưu ư nhất là:
Chị Tuyết Montreal “được“
thối 150 đồng Nhân Dân
Tệ giả (đúng
là Nhân Dân ... Tệ ...thiệt ), chị Tâm Vancouver bị
rạch bóp may mà chưa mất ǵ. Ngoài ra dân
Trung Hoa bán hàng thách giá quá
cao đến độ người mua không biết
phải trả giá thế nào cho đúng, một món hàng
chỉ đáng giá độ 10 yuan mà họ thách giá
đến 250 yuan để rồi con mồi du khách
trả giá 30, 40 yuan th́ họ ... vẫn bán với
bộ mặt đau khổ của người bị
ép bán giá bèo. Cũng có chuyện vui là street vendor ra giá một món hàng là 300 yuan, một
du khách trả 20 yuan cho nó đi khuất mắt
không ngờ nó chịu bán nhưng nếu khách
đưa nó exactly change
th́ nó thối thoát bỏ đi, c̣n nếu khách
đưa tiền large bill th́ nó bán liền để thối
tiền... giả. Thấy ghê chưa!.
Vạn Lư Trường
Thành
(The Great Wall),
một biểu tượng của Trung Quốc: Ngày
thứ hai tại Beijing, chúng tôi đi thăm Vạn Lư
Trường Thành (VLTT), đây là mục đích chính
yếu của chuyến du ngoạn v́ VLTT chính là h́nh
ảnh tiêu biểu nhất của Trung Quốc. Nói
đến Trung Quốc là nói đến VLTT và ngược
lại. VLTT cũng được
xếp là một trong 7 kỳ quan thế giới.
Chính phi hành gia Neil Armstrong của phi thuyền Apollo
đă tuyên bố VLTT là cấu trúc của địa
cầu dễ nh́n thấy nhất từ không gian bao
la. VLTT dài 5,600 km chạy dài
suốt biên giới phía Bắc được xây
cất từ thời Tần Thủy Hoàng (cách nay
gần 2000 năm lúc đó Trường Thành gọi là
Cư Dung Quan) để ngăn chận các rợ Hung Nô,
Khiết Đan, Mông Cổ... vượt biên giới
đánh phá Trung Hoa. Sự thực trước đó
nhiều phân đoạn Trường Thành đă
được các nước Yên, Triệu, Ngụy xây
cất, sau Tần Thủy Hoàng chỉ cho nối
lại kéo dài thành một Trường Thành duy
nhất dài cả ngàn cây số. Trường Thành lúc
bấy giờ là cả một công tŕnh khổ sai xây
dựng bằng máu và
sinh mệnh của một triệu nhân công gồm
tội nhân, quan sai phạm lỗi, nho sĩ, dân nghèo...
dưới sự giám sát sắt máu của ba trăm
ngàn quân lính. Tính ra đă có hơn 900,000
người bỏ ḿnh v́ đói khát kiệt
lực và thân xác được chôn ngay dưới
chân Trường Thành giữa những tiếng than khóc
thấu chín tầng trời và nước mắt tràn
ngập đại dương của toàn thể người
dân bất hạnh. Đến đời nhà Minh, Trường
Thành được tu bổ và tiếp nối công tŕnh
có một không hai của nhân loại. Mặt Bắc
của VLTT có những vọng gác giống như các
chiến lũy v́ trực diện hướng địch
quân, cạnh
Nam
th́ chỉ là một bờ thành nhỏ v́ ở trong
nội địa. Đỉnh cao nhất của VLTT là
Capital
Tower
cao 1000m trên mặt biển. Riêng đoạn chúng tôi
thăm viếng cách
Beijing
65 km về hướng Tây Bắc và từ mặt
đất lên tới đỉnh cao nhất của
khoảng Trường Thành này có 1878 bậc. Vừa
leo lên được lối 50 bậc là tới điểm
khởi hành với tấm bia đá khắc câu nói
của Mao Trạch Đông : ”Bất
đáo Trường Thành phi hảo hán”. Câu nói
đầy challenge như
thế đă khiến 64 du khách chúng tôi đều không
muốn ḿnh “phi hảo hán” nên quyết tâm leo lên
tới đỉnh. Muốn th́ muốn vậy chứ
“lực bất ṭng tâm”, toàn là những ông già bà
già “lục thập nhi nhĩ thuận“ cả
th́ chỉ
mỗi việc leo lên giường biết đă xong
chưa nói ǵ đến việc leo đến 1878
bậc. Thế cho nên hầu hết là chỉ leo độ
ba, bốn trăm bậc là nín thở trở về.
Chỉ có số ít người là lên tới đỉnh
mà thôi. À! Quên nói thêm là leo lên đă khó mà leo
xuống lại càng khó hơn v́ nh́n xuống thấy
vực sâu hun hút nên chóng mặt thấy mồ luôn.
Vừa đi xuống vừa mệt
mỏi lại sực nhớ đến câu thơ
Hồ Xuân Hương ”Mỏi gối chồn chân cũng
phải trèo” mà thấy quê xệ luôn. Nhưng dù sao
trèo kiểu “đầm đ́a lá liễu giọt sương
mai“ của bà Hồ Xuân Hương th́ phê hơn
nhiều, hèn chi mà “hiền
nhân quân tử ai mà chẳng”.
Sau một ngày
“leo trèo” đừ người, chúng tôi
được tẩm bổ lại bằng món Peking
Duck rất “hẩu
sực” rồi về khách sạn order
massage (có 20 mỹ
kim) để pump up the energy cho ngày hôm sau.
Điện Thiên Đàn
(Heaven Temple): Theo tài
liệu phát trước và cũng theo lời cô Angela
th́ điện Thiên Đàng (chữ Đàn không có g)
được xây cất từ đời vua
Minh Thành Tổ (Vĩnh
Lạc) để các vị Thiên Tử đến
cầu Trời cho mưa thuận gió ḥa, quốc thái
dân an. Như vậy Thiên Đàng phải dịch là God
Altar th́ đúng hơn thay v́ Heaven
Temple. Tại điện Thiên Đàn, có nhiều bông
hoa màu sắc rực rỡ được cắt tỉa
thành những h́nh học rất công phu.
Đền
Lạt Ma (Lama
Temple): Buổi chiều chúng tôi đến thăm
đền Lạt Ma c̣n gọi là Tibetan
Temple v́ đó là cấu trúc của Phật Giáo Tây
Tạng. Đó cũng là nơi hoàng đế Vĩnh
Lạc nhà Minh lưu ngụ trước khi soán ngôi cháu
ḿnh là Huệ Đế. Nơi
đây có tượng Phật Buddha Lion cao nhất thế
giới 26 m (16 m trên
mặt đất và 8 m âm
dưới đất).
Trong cuộc Cách
Mạng Văn Hóa (Cultural
Revolution 1966-1976), nhà nước Trung Cộng định
san bằng tất cả chùa chiền, di tích lịch
sử văn hóa, may nhờ có Thủ Tướng
Châu Ân Lai can thiệp nên ngày nay Trung Quốc mới c̣n
có những thắng cảnh như vậy. Lúc đó, chairman
Mao tuyên bố thứ tự 5 giai
cấp xă hội là:
- Công nhân (Workers)
-
Nông dân (Farmers)
- Quân đội
(Soldiers)
- Trí thức (Scholar)
- Doanh nghiệp (Business)
Thực
ra chỉ có 3 giai cấp công nông và vệ binh
được đề cao c̣n 2 giai cấp kia chỉ
là cỏ rác và hậu quả đă đưa đất
nước Trung Hoa đến t́nh trạng phá sản
toàn diện.
Sau 3 ngày thăm
viếng Beijing, chúng tôi nhận thấy thành phố có
chuyển ḿnh ít nhiều theo thế giới tư
bản, cũng sầm uất nguy nga theo cấu trúc Tây
phương, xe cộ tấp nập đủ
loại, phương tiện chuyên chở công công khá
nhiều (có cả xe bus 2 tầng như Anh Quốc), làm
ăn cá thể tự do. Beijing
là h́nh ảnh tương phản giữa cũ
mới, giàu nghèo, cộng sản và tư bản.
Có những khu nhà chọc trời khang trang bên cạnh
nhà ổ chuột tồi tàn thiếu vệ sinh,
nếu có nhiều xe hơi bóng lộn lăn bánh trên
đường phố th́ cũng có
vô số xe đạp chen chúc nhau trên khắp
nẻo đường. Bên cạnh quư vị tư
bản đỏ phung phí tiền như nước
th́ cũng có quá nhiều người ăn xin (kể
cả trẻ con) tại các địa điểm du
lịch làm mất đi vẻ mỹ quan thành phố
và cũng làm du khách thấy chút mủi ḷng. Buôn bán
thách giá chín tầng mây cũng là một tệ
nạn xă hội, nó làm người mua không biết
đường đâu mà ngă giá, lại c̣n có
chuyện lưu hành tiền giả, thối bạc
giả, móc túi, chụp giựt mà ít thấy các đấng
“bạn dân“ đâu
cả. H́nh như thách giá là
truyền thống của xă hội Cộng Sản
hay sao mà ngay cả xí nghiệp quốc doanh với policy
là fixed price nhưng giá
cả cũng thực là trời ơi đất
hỡi ! Điển h́nh là
xí nghiệp quốc doanh National
Paint ghi giá nhất định bốn bức tranh Xuân
Hạ Thu Đông là 500 $ US, anh Sơn (từ
Los Angeles
) trả giá đùa chơi là 200 $ US. Thực vậy,
tất cả nhân viên bán hàng đều lắc đầu
và c̣n cười cợt là anh trả giá qua thấp dưới
cả giá thành nữa và
yêu cầu anh trả thêm nhưng Sơn lắc đầu
và trở ra xe bus. Ô ḱa! Nhưng
khi Sơn vừa
dợm bước lên xe th́ bỗng có bàn tay đàng
sau níu anh lại, hóa ra là thằng bán hàng quốc
doanh rượt theo anh tới nơi để bán theo
cái giá mà ngay trước
đó anh tưởng rằng quá rẻ mạt.
Một tệ nạn khác
nữa là xe cộ chạy loạn cào
cào, đủ loại xe hơi lớn nhỏ, xe
xích lô máy, xe đạp, xe thồ... cứ hiên ngang mà
chạy như chỗ không người. Xe chạy
cả trên vĩa hè dành cho người đi bộ,
xe chạy cả trên lane
ngược chiều, xe chạy
thẳng, xe quẹo trái, xe quẹo mặt cứ
tự nhiên chạy, chẳng ai nhường ai. Do đó,
nếu có dịp đến
Beijing
, bạn nên nhớ cho rằng ở đó chỉ
có người tránh xe chứ xe không có tránh người
đâu. Lạ một
điều là ít có tai nạn xe cộ và có lẽ tài
xế Bắc Kinh là tài xế giỏi nhất thế
giới. Điều làm
“nản ḷng chiến sĩ “ nhất là trong suốt
cuộc hành tŕnh ngày nào cũng có tiết mục đi
thăm xí nghiệp quốc doanh độ 2, 3
tiếng để quảng cáo hàng nhà nước và
moi ngoại tệ du khách. Đây có lẽ là chính sách
bắt buộc nên tất cả du khách vàng trắng
đen đỏ ǵ cũng phải theo chương tŕnh
đó. Ngoài ra giấy
bathroom tissue là một thứ xa xỉ ở Trung
Quốc nên bất cứ lúc nào du khách cũng
thủ sẵn bên ḿnh chứ nếu không th́ có ngày
phải cười đau khóc hận. Kỹ
nghệ du lịch là nguồn tài nguyên chính yếu
của nhà nước, nó liên hệ dây chuyền
đến các lănh vực khác như khách
sạn, nhà hàng, chuyển vận... nên tất cả
đều “quốc doanh”. Đó
cũng là nét đặc thù của chế độ
Cộng Sản.
Người
Trung Hoa truyền thống rất thích h́nh ảnh chiếc
lồng đèn đỏ (chắc các bạn có
xem phim Raise The Red
Lantern,1991 do người
đẹp Cũng Lợi đóng) và sư
tử nên ở đâu cũng thấy lồng
đèn đỏ và tượng chạm trổ sư
tử kích thước khác nhau.
Buổi chiều
cuối cùng ở Beijing, sau khi đi ăn tại
một nhà hàng Thái có phụ diễn ca nhạc, chúng
tôi từ biệt người đẹp Angela để
đáp xe lửa đi Tây An, một thời vang bóng
với tên ngày xưa là Trường
An, kinh đô của 13 triều đại nhà
Tần, Hán, Đường và Minh. Đến Tây An vào
sáng sớm, chúng tôi được local guide là cô
Linda đưa về khách sạn rất gần đó
để ăn sáng và chuẩn bị đi thăm:
Tường thành Tây An:
Tây An (Si An) nguyên thủy là đất của nhà
Tần vào thời bạo chúa Tần Thủy Hoàng
khởi công xây Vạn Lư Trường Thành, đốt
sách chôn học tṛ. Giai thoại tráng sĩ Kinh Kha vượt
sông Dịch Thủy ám sát hụt Tần Thủy Hoàng
cũng tại đất Tây An này. Đó cũng là quê
hương của hai nhân vật lănh đạo
Cộng Sản nổi tiếng, một sắt máu,
một ôn ḥa là Mao Trạch Đông và Châu Ân Lai. Tường
Thành Tây An là một
bức thành dài hơn 20 km chạy dọc suốt thành
phố như một chiến lũy bảo vệ kinh
đô.
Trong phần giải thích, Linda nhấn mạnh là có
3 thành phố tiêu biểu cho nét văn hóa đặc
trưng theo thời gian là: Tây An, Bắc Kinh và Thượng
Hải. Nhiều sử gia Trung Quốc nói
muốn t́m hiểu nền văn minh lịch sử
Trung Hoa trong 200 năm cận đại th́ đến
Thượng Hải, 2000 năm
th́ đến Bắc Kinh, và 5000 năm trước
nữa th́ hăy đến Tây An (Trường An).
Đặc biệt người
Trung Hoa theo đạo Hồi
nhiều nhất ở Tây An (hơn 60000 tín đồ).
Đến đây thiết tưởng cũng đi ngược
ḍng lịch sử về
xuất xứ đạo Hồi tại Trung Hoa. Ngày xưa,
khi giáo chủ Mohamet chinh
phục thế giới có viết thư gởi cho ba
vị đại đế
thời bấy giờ là Héraclius, vua La Mă, Hoàng
Đế Ba Tư
Khosroès và vua Đường Thái Tôn (Thế Dân)
của Trung Hoa. Héraclius
đuổi sứ giả về mà không thèm nhận thư,
Khosroès xé bức thư, chỉ có Thế
Dân khoáng đạt hơn cả nên cho người
Á Rập ở Trung Hoa được xây cất thánh
đường và phát triển Hồi Giáo nên từ
đó tín đồ Hồi giáo ở Tây An là đông
nhất. Tưởng cũng nên nói thêm là Thế
Dân được các sử gia Trung Quốc xem là
vị vua anh minh lỗi lạc nhất nước Trung
Quốc nếu không muốn nói là vĩ nhân.
Chùa
Đại Nhạn: Buổi chiều cùng ngày, chúng
tôi đến thăm chùa Đại Nhạn với
ngọn tháp cao 64 m, với Tàng Kinh Cát,
nơi thầy Đường Tăng Tam Tạng
Trần Huyền Trang lưu giữ
657 bộ kinh thỉnh từ Tây phương
(Ấn Độ) .
Thầy Huyền Trang đă một ḿnh vượt qua
sa mạc Qua Bích dài 500 km tới nước Cao Xương
được vua nước đó kính nể
trọng đăi, rồi leo núi Thông Lănh cao 7.200 m, vượt
qua dăy Thiên Sơn, đi theo con đường lụa
(Silk Road) tới Thiết Môn Sơn một nơi
hiểm trở lam sơn chướng khí. Từ đây,
Ngài theo hướng Đông
Nam
xuyên qua nhiều nước nhỏ ṿng qua Đại
Tuyết Sơn rồi vào Tây Trúc. Cuộc hành tŕnh
hiểm nguy gian khổ kéo
dài 16 năm vượt 30.000 km qua
128 nước của Ngài Huyền Trang đă
được nhà văn Thị Nại Am thần
thoại hóa qua bộ truyện Tây
Du diễn nghĩa mà tôi chắc tất
cả chúng ta
đă một thời say mê Tôn Ngộ Không khi c̣n mài
đũng quần ở ghế nhà trường. Trước
khi khi ra về chúng tôi đă cố chạy qua bên kia
đường để chụp được tượng
Thầy Tam Tạng ở phía trước cổng chùa.
Buổi chiều
chúng tôi đi xem tŕnh
diễn văn nghệ đời Tần với
nhiều vũ công tuyệt sắc trong trang phục
cổ truyền.
Hồ
Thanh Cung (Hot Spring):
Đây là cung điện của Dương Quư Phi
(Yang Guifei), thứ phi
của vua Đường Huyền Tôn (Đường
minh Hoàng) nổi tiếng với huyền
thoại du nguyệt điện). Ở đây có
bức tượng điêu khắc tuyệt mỹ
của giai nhân Dương Quư Phi đang khỏa thân
tắm mà du khách tranh nhau chụp ảnh kỷ
niệm. Dương Quư
Phi tên thật là Dương Ngọc Hoàn vốn là
vợ Thọ Mao Vương tức là dâu của vua
Huyền Tôn. Huyền Tôn là một vị vua tài hoa
nghệ sĩ đa t́nh nên trước sắc đẹp
tuyệt trần của Ngọc Hoàn
(từng được tôn vinh là một trong tứ
đại mỹ nhân Trung Hoa), ông đă mắc
tội loạn luân v́ đă đem Ngọc Hoàn vào làm
thứ phi tức Dương Quư Phi. Lợi dụng
sự sủng ái của Huyền Tôn, nàng đưa
anh là Dương Quốc Trung làm hữu tướng
thao túng mọi quốc sự. Ba
em gái và hai em trai nàng đều được phong tước
tạo nên hệ thống siêu quyền lực
khống chế cả triều đ́nh, ngoài ra nàng c̣n
nhận loạn tướng An
Lộc Sơn làm con nuôi (cái nầy chắc là
con nối ruột ) gây nhiều bất măn trong quan quân
và dân chúng. Cho nên lúc An Lộc Sơn cùng với
đám bộ lạc Hồ và Khiết Đan nổi
dậy tấn công nhà Đường, Huyền Tôn cùng
Dương quư Phi với Dương Quốc Trung và
thuộc hạ phải bỏ kinh thành Trường An
chạy vào đất Thục. Đến lúc này th́ tướng
sĩ ta thán nổi giận giết
Dương Quốc Trung và 2 người em gái Dương
Quư Phi và yêu cầu Huyền Tôn phải chém nàng th́
họ mới hi sinh tính mạng để bảo
vệ giang sơn nhà Đường. Trước áp
lực mạnh mẽ này, vua Huyền Tôn mặc dù thương
yêu rất mực ái phi của ḿnh cũng phải
nuốt lệ ban lệnh tam bang trào
điển người thương. Và trong 3 h́nh
phạt tam bang trào điển (thuốc độc, chém
đầu, treo cổ) mỹ
nhân đă đau đớn chọn h́nh phạt
thứ ba, mượn dăy lụa đào kết thúc
cuộc đời hồng nhan bạc mệnh lúc
vừa mới 36 xuân xanh cho đúng câu:
Mỹ
nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu
Trong phút giây cảm thương thân phận giai nhân, tôi
vội ghi lại mấy vần thơ như sau:
“Dương
Phi sắc nước khuynh thành
Hồng nhan bạc mệnh đoạn đành thế
sao
Ba mươi sáu tuổi chiêm bao
Niềm thương hậu thế ngấm vào nét
hoa”
Mộ Tần
Thủy Hoàng: Rời Hot Spring với nỗi
chạnh ḷng thương tiếc mỹ nhân Dương
Ngọc Hoàn, chúng tôi đến thăm mộ vua
Tần Thủy Hoàng một vị vua nổi tiếng tài
ba và cũng tàn ác nhất. Ở đây cũng xin
mở dấu ngoặc để ca ngợi tài lái xe
của tài xế Tây An. Mấy
ngày trước đây chúng tôi đă khâm phục tài
xế
Beijing
th́ ở Tây An lại bội phục hơn. Chiếc
bus to lớn kềnh càng đậu trong một góc
hẻm với bao nhiêu chướng ngại đàng sau
như xe lớn xe nhỏ, du khách, người bán
dạo tấp nập ngổn ngang mà cứ nghĩ là
chỉ chạy thẳng vào đă tháo mồ hôi
vậy mà khi back up, anh tài
xế chỉ đi một cái vèo là ra đến
lộ không có màn xích tới xích lui lôi thôi.
Vào
tới mộ Tần Thủy Hoàng th́ ngoài mộ chính
ra, chúng tôi thấy một ngôi mộ khổng lồ
với 10.000 binh lính bằng đất sét đầy
đủ đội h́nh khí giới chứng tỏ
cả một công tŕnh lịch sử. Ngôi mộ
được khám phá năm 1976 bởi 3 nông dân
hiện vẫn c̣n sống ở Tây An.
Tô Châu ( Zuzhou) Xứ
của giai nhân: Trưa cùng ngày chúng tôi ra phi trường
Tây An bay tới Shang Hai (Thượng Hải) được
local guide là Tom đưa ra xe bus đi
Tô Châu. Tom vốn là người Hàn Châu nên lúc đến
Tô Châu, chúng tôi lại được local guide khác là
cô Jessica hướng dẫn.
Tô Châu nổi tiếng
là quê hương của người đẹp Trung
Hoa mà chúng ta đă từng nghe qua bản nhạc “Bên
cầu biên giới“ của Phạm Duy :
Sống
trong ḷng người đẹp Tô Châu
Hay là chết trên ḍng sông
Danube
Tô Châu có nhiều sông rạch chằng chịt như
mạng lưới mà
người ta phải dùng ghe xuồng di chuyển nên
thành phố c̣n được gọi là “
Venice
Đông Phương” . Ngoài ra lụa Tô Châu
nổi tiếng nhất thế giới nên khi đến
thăm cơ xưởng dệt lụa, phe ta đều
“rinh“ về mỗi người ít nhất là ba
bốn cái mền lụa (silk blanket) mỗi cái lối
200 $ US.
Qua sự tŕnh bày dí
dỏm của Jessica.chúng tôi c̣n biết giai thoại
vui vui về bánh dầu cháo quảy.
Số là Nhạc Phi một danh
tướng đời Tống và Tần
Cối quân sư nịnh thần đều
xuất thân từ Tô Châu. Tần Cối tư thông
với giặc Kim muốn dâng nước cho giặc nên
tâu rỗi với vua Tống Cao Tôn (1127-1162) giết
vị trung thần tài ba đởm lược là
đại tướng Nhạc Phi. Dân Tô Châu căm thù
Tần Cối nên truyền nhau nắn 2 cục bột
dài dính vào nhau như h́nh tượng của Tần
Cối và vợ rồi
quăng vào chảo dầu sôi như chiên sống tên
gian thần. Từ đó dân gian ta có món dầu cháo
quảy ăn với cháo ḷng, hủ
tiếu, phở th́ hết xẩy. Hiện nay,
ở Hàng Châu (kinh đô Nam Tống) c̣n một ngôi
đền lộng lẫy thờ Nhạc Phi.
Lưu
Viên hay Vương Sư Viên (
Lingering
Garden
): Đây là dinh cơ đồ sộ của Vương
viên ngoại thời Đường không thua kém ǵ
cung điện vua chúa.
Đồi
Hổ (Tiger Hills): Sau đó, chúng tôi được
đưa thăm Đồi Hổ xây cất từ
thời Nhà Nguyên với nhiều màn múa cổ
truyền. Đồi Hổ cách 4
km phía Tây Bắc thành
phố Tô Châu. Vua Hạp Lư thời Xuân Thu (498 trước
Tây Lịch) khi mất được chôn cất
tại đây đến 3 ngày sau trên mộ vua
xuất hiện một con cọp trắng do đó người
ta mới gọi là Đồi Hổ. Trên Đồi
Hổ có ngọn tháp 7 tầng h́nh bát giác cao 54m h́nh
thể nghiêng nghiêng trông giống như tháp
Pise bên Ư.
Đến chiều theo
chương tŕnh sẽ là mục thăm viếng di tích
lịch sử mà tôi đă từng mơ ước
từ thuở nhỏ:
Hàn
San Tự (
Hanshan
Temple
) : Nhắc đến Hàn San Tự là nhắc đến
bài thơ tứ tuyệt bất hủ
Phong Kiều Dạ Bạc
của thi hào Trương Kế thời
thịnh Đường. Bến
Phong Kiều thuộc thành Cô Tô (tên xưa của Tô
Châu) và chùa Hàn San đă đi vào lịch sử văn
học Trung Hoa và thế giới qua bài thơ bất
hủ trên. Chùa nguyên thủy do hai vị cao tăng
trụ tŕ là sư Hàn San và sư Thạch Đức
(Shuda). Trước khi 2 cao
tăng quy y th́ đă xảy ra chuyện vợ Hàn San
một lần vô t́nh đắp chăn cho Thạch
Đức để chồng hiểu lầm gây bao
hệ lụy cho 3 người và sinh ra huyền
thoại tiếng chuông chùa Hàn San. Tiếng chuông đại
hồng chung chùa Hàn San có tiếng ngân rất lớn
vang dội cả vùng trời.
Chuyện kể, Trương
Kế một hôm hỏng thi buồn t́nh xuôi thuyền
xuôi
Nam
tới bến Phong Kiều thấy phong cảnh
tịch mịch huyền hoặc mới bỏ neo
thuyền ngủ đêm. Cảnh trời đêm ánh trăng
mờ chiếu ánh sáng hắt hiu trên hai hàng phong
ủ rũ bên bờ sông mờ ảo qua làn sương
mỏng lung linh cộng thêm ánh lửa vàng vọt tự
những chiếc thuyền câu mệt mỏi sau
một ngày dăi dầu cát bụi đă gợi
nguồn cảm hứng cho nhà thơ đặt bút
viết nên 2 câu:
Nguyệt
lạc ô đề sương măn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Mới đặt được hai câu thơ
tuyệt vời tức cảnh trên, thi nhân bỗng
trở nên bí lối không thể nặn ra thêm hai câu
thơ nữa để kết thúc bài thơ tứ
tuyệt. Giữa lúc đó th́ trong chùa Hàn San, sư
cụ trụ tŕ cũng hứng thú đặt ra hai câu
thơ:
Sơ
tam sơ tứ nguyệt mông lung
Bán tợ câu liêm bán tợ cung
Rồi cũng như Trương Kế, sư cụ cũng
bị tịt ng̣i luôn, may thay chú tiểu theo hầu sư
cụ cũng thuộc loại sính thơ nên nhảy vào
tiếp Thầy bằng hai câu:
Thùy
để kim bôi phân lưỡng đoạn
Bán trầm thủy để bán phù không
Ráp
lại 2 câu đầu của sư phụ với 2 câu
tiếp của chú tiểu thành bài tứ tuyệt
tuyệt vời. Sư phụ mừng rỡ ra lệnh
chú tiểu gióng tiếng chuông chùa để tạ
lễ Phật và tiếng chuông ngân vang lanh lảnh
nửa đêm đă tạo thi hứng cho Trương
Kế viết hai câu
kế tiếp :
Cô
Tô thành ngoại Hàn San Tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
để
hoàn thành một bài thơ bất hủ lưu
truyền hậu thế.
Có nhiều bài dịch hai bài thơ nầy, tôi
chỉ xin ghi ra đây hai bài tiêu biểu.
Bài
thơ sư cụ và chú tiểu:
Mùng
ba mùng bốn ánh trăng lung
Nửa giống câu liêm nửa cánh cung
Ai ném chén vàng đôi mảnh vỡ
Nửa ch́m đáy nước nửa trời khung
(Việt Thao)
Bài
thơ của Trương Kế:
Trăng
tà tiếng quạ lẫn sương rơi
Sầu đượm hàng phong lửa giấc chài
Ngoài ải Cô Tô thuyền vắng vẻ
Nửa đêm chuông vẳng đến thuyền ai
(Trần trọng San)
Để hiểu rơ thêm ngoại cảnh tạo nên
bài thơ, thiết tưởng cũng nên nói sơ
khung cảnh chùa: chính diện là con sông nhỏ
chảy sát bên khuôn viên chùa, có hai chiếc cầu
bắt ngang mà chiếc gần chùa nhất là Phong
Kiều, xa hơn nữa là Giao Kiều và thi hào Trương
Kế đă neo thuyền ngay bến Phong Kiều.
Bên hông chánh điện,
có tấm bia lớn khổ lối 1m x 1.5m khắc
chữ đỏ nguyên bài thơ Phong Kiều Dạ
Bạc. Đứng nh́n bài thơ cổ nhân, ḷng tôi
thấy lâng lâng rào rạt như ḥa nhập vào âm
điệu nhẹ nhàng thánh thoát của bài thơ.
Hàng Châu (Hang Zhou) thành
phố của cảnh đẹp: Từ Tô Châu,
chúng tôi đáp xe bus tới Hàng Châu thành phố đẹp
nhất nước. Dân gian Trung Quốc có câu:
Live
in Tô Châu (thành phố có nhiều giai nhân)
Travel
in Hàng Châu (phong cảnh đẹp)
Eat
in Quảng Châu (thức ăn ngon trong đó
có Cantonese fried rice)
Die
in Liễu Châu (gỗ ở Liễu Châu
tốt nhất, làm ván đóng ḥm 50 năm chưa
mục)
Trước tiên chúng tôi
đi cruise trên Tây
Hồ là một trong 5 thủy
lộ chính của Hàng Châu:
1) Tây Hồ (
West
Lake
)
2) Hổ mạch (Tiger
spring )
3) Đại Vận Hà
(
Grand Canal
) nối liền từ Bắc Kinh tới Hàng
Châu được đào dưới thời vua
Đường Cao Tôn
4) Sông Tiền
Đường (
Qin
Tang
River
) nơi Kiều trầm ḿnh
5) Vũ Giang (
Rain
River
)
Chuyến cruise có
lẽ để fill up
chương tŕnh mà thôi chứ không ǵ đáng nói.
Linh Ân Tự :
Kế tiếp chúng tôi thăm Long Ẩn Tự có tượng
Phật Thích Ca cao 19,5m rồi viếng sở trà
Long Tỉnh (Dragon Well), từ trước tôi đă
nghe nhiều người ca ngợi trà này nhưng khi
uống thử th́ chẳng thấy ǵ đặc
sắc, thua xa trà bông lài, bông ngâu
mà ta thường uống. Chắc nó chỉ là
loại green tea tốt
cho sức khỏe mà thôi.
Ở chặng cuối
cùng, chúng tôi đáp xe bus lên Thượng
Hải thành phố lớn nhất nước. Trên
đường đi, chúng tôi ghé lại một thi
trấn nhỏ là Thủy Hương (
Water
Town
) và dạo thuyền
trên một khúc sông.
Cũng
trên đoạn đường này, Sunny (whole trip guide)
đă lớn tiếng kết án phong trào Cách
Mạng Văn Hóa của Chairman Mao, bằng
giọng nói vừa xúc động vừa căm
phẩn, Sunny tố cáo Mao hành động sai lầm
thất nhân tâm suưt đưa cả nước
tới chỗ phá sản tận cùng, may nhờ có
Đặng Tiểu B́nh sáng suốt thức
thời cứu nguy Trung Quốc.
Tất cả du khách trên xe bus đă nồng nhiệt
hoan hô em và xem như đó là một dấu hiệu
của sự cởi mở tự do dù trong muôn
một của chế độ. Thử hỏi tại
Việt Nam ngày nay, đố ai dám phê phán tên tội
Hồ Chí Minh về tội phản quốc sát nhân,
đưa cả một quốc gia dân tộc xuống
hố bần cùng
đói rách diệt vong như ngày nay!!!
ShangHai, một nền văn
minh tân tiến của Trung Hoa:
Tới Thượng Hải, mọi người đều
hoa mắt với nét tối tân của thành phố.
Thảo nào cả dân tộc Trung Hoa tự hào rằng
Shang Hai là một New York của Đông
Phương. Với diện tích 6.000 km2 và dân
số 18 triệu, Thượng
Hải là thành phố lớn nhất Trung Hoa . Xin ghi dưới
dây thứ tự các thành phố lớn :
1) Thượng Hải
( 18 triệu dân)
2) Bắc Kinh ( 16
triệu)
3) Vũ Hán ( 12
triệu)
4) Tây An ( 7 triệu)
5) Hàng Châu ( 6 triệu)
Niềm hănh diện của Thượng Hải là hệ thống xe lửa tốc hành
nhanh nhất thế giới (hơn
cả Nhật) tốc độ 430 km/ giờ.
Địa điểm
đầu tiên chúng tôi viếng thăm là khu Du
Viên và Ngoại Đàn.
Riêng khu The Bund (Băi Thượng
Hải) là khu công viên ngày
xưa đế quốc Anh treo tấm bảng lớn
“No dogs and Chinese allowed “ mà khi xem phim “Tinh Vơ Môn” chúng
ta thấy Lư Tiểu Long tức giận đá văng
tấm biển kỳ thị đó đi.
Có
đi xem khu thương mại với những cao
ốc, tower cao ngất trời mới thấy cái đồ
sộ sầm uất của Shang Hai, một
thời nhượng địa cho Anh Pháp Mỹ.
Thành phố cấu trúc rập khuôn Âu Mỹ và hoàn
toàn Westernize.
Shang Hai chia 2 khu vực rơ rệt: khu Đông xưa
cổ, khu Tây tráng lệ nguy nga. Du Viên ngay trung tâm
chợ có lẽ là thắng tích cổ xưa duy
nhất c̣n sót lại của Shang Hai. Nó
như một cô gái Á Đông sinh trưởng tại
Tây Phương mặc dù ḥa nhập vào nếp
sống xứ người nhưng vẫn c̣n giữ
trong tâm hồn ít nhiều chất Đông Phương.
Sông
Hoàng Phố rộng lớn ngăn đôi thành
phố được nối liền bằng 6 cây
cầu treo dài và một đường hầm
tối tân.
Đêm cuối cùng tại Shang Hai, chúng tôi đi
xem một acrobat show
thật hào hứng ngoạn mục. Chả trách ǵ
Trung Quốc luôn đoạt nhiều huy chương
về bộ môn này trong các cuộc tranh tài Thế
Vận Hội.
Ngày hôm sau, chúng tôi
đáp máy bay đến phi trường Narita (Tokyo)
và về Toronto chấm dứt chuyến du ngoạn 13
ngày trong thích thú và mệt mỏi.
Mississauga
tàn Thu 2005
Nguyên
Trần